Màn đêm buông xuống, nuốt chửng chút ánh sáng cuối cùng của phương Bắc lạnh lẽo. Bên trong tẩm điện, mùi long diên hương nồng đậm quyện cùng hơi lạnh của tuyết tan tạo nên một bầu không khí áp bách đến nghẹt thở. Nhược Vi ngồi bất động trên mép giường, thân hình mảnh mai run rẩy dưới lớp áo lụa mỏng tang mà Tiêu Sát đã bắt nàng thay vào. Chiếc bài vị mang chữ "Nô" nằm lạnh lẽo trên bàn trang điểm như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thân phận của nàng lúc này.
Tiếng cửa điện mở ra, rồi đóng lại một cách dứt khoát. Tiêu Sát bước vào, trên người vẫn còn vương hơi lạnh của sương đêm và mùi rượu nồng nặc. Hắn không nói một lời, ánh mắt rực cháy như ngọn đuốc nhìn xoáy vào người con gái đang co rúm lại phía trước. Hắn chậm rãi tháo bỏ thắt lưng da, từng động tác đều toát ra vẻ quyền uy và sự áp chế tuyệt đối.
Tiêu Sát tiến đến, thô bạo túm lấy mái tóc dài của nàng, ép nàng phải ngửa mặt lên nhìn hắn. Hắn cúi xuống, nụ hôn của hắn không có chút gì là dịu dàng, nó mang theo sự công phá, càn quét và chiếm đoạt như cách hắn đã bình định giang sơn Lumina. Nhược Vi bị hơi thở của hắn bao vây, đôi môi bị nghiền nát đến đau đớn. Nàng muốn đẩy hắn ra, nhưng đôi tay yếu ớt lại bị hắn dùng một tay nắm chặt, ghì chặt lên đỉnh đầu.
Hắn đè nàng xuống tấm đệm gấm, sức nặng của một chiến binh khiến nàng cảm thấy xương sườn mình như sắp gãy vụn. Bàn tay thô ráp của Tiêu Sát bắt đầu thâm nhập vào lớp áo mỏng, chạm vào làn da mịn màng nhưng lạnh ngắt vì sợ hãi của nàng. Mỗi nơi hắn đi qua đều để lại những vết đỏ chói mắt, một sự khẳng định quyền sở hữu thô bạo. Nhược Vi cắn chặt môi, nước mắt lặng lẽ chảy dài qua thái dương, thấm vào gối. Nàng cảm thấy nhục nhã vô cùng khi cơ thể mình phản ứng lại trước những đụng chạm của kẻ thù, một sự phản bội của bản năng khiến nàng ghê tởm chính mình.
Tiêu Sát dừng lại một chút, nhìn ngắm vẻ mặt đau khổ và nhục nhã của nàng dưới ánh nến chập chờn. Hắn khàn giọng thì thầm vào tai nàng rằng dù nàng có hận hắn đến xương tủy, thì đêm nay và mãi mãi về sau, thân thể này chỉ có thể run rẩy dưới thân hắn. Hắn tháo bỏ xiềng xích ở chân nàng nhưng lại dùng chính đôi tay mình làm xiềng xích mới, ghì chặt nàng vào một cuộc hoan lạc đầy cay đắng.
Sự chiếm hữu của hắn diễn ra mạnh mẽ và điên cuồng, không cho nàng một giây phút nào để trốn chạy hay suy nghĩ. Trong tẩm điện mênh mông, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của bạo quân và tiếng nức nở nghẹn ngào của người con gái vong quốc. Đêm đầu tiên này không có mật ngọt, chỉ có vị chát của máu và sự sụp đổ hoàn toàn của lòng tự trọng. Khi cơn sóng dữ qua đi, Tiêu Sát vẫn ôm chặt nàng trong lòng, bàn tay siết chặt eo nàng như sợ rằng chỉ cần buông lỏng, nàng sẽ tan biến vào hư không. Nhược Vi nằm đó, trống rỗng và rệu rã, hiểu rằng mình đã thực sự trở thành một món đồ chơi tiêu khiển trong tay kẻ ác ma này.