Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá vào tẩm điện, Nhược Vi thức dậy trong cơn đau nhức rã rời của cơ thể. Nàng định ngồi dậy nhưng ngay lập tức bị chặn lại bởi một tiếng động lanh lảnh lạ lẫm phát ra từ phía dưới chân giường. Nhìn xuống cổ chân trái, Nhược Vi bàng hoàng nhận thấy một chiếc vòng bằng vàng ròng chạm khắc hoa văn mây tản đang siết chặt lấy làn da trắng nõn nà của mình.
Chiếc vòng không đơn thuần là một món trang sức, nó được nối với một sợi dây xích vàng mảnh nhưng cực kỳ kiên cố, đầu kia của sợi xích được đúc sâu vào cột trụ bằng đồng nguyên khối của chiếc giường rồng. Chiều dài của sợi xích được tính toán vô cùng tàn nhẫn, nó chỉ vừa đủ để nàng có thể bước xuống đất hoặc di chuyển quanh phạm vi hẹp của chiếc giường ngủ, tuyệt đối không thể chạm tới cửa sổ hay cửa ra vào của tẩm điện.
Tiêu Sát bước vào khi đang chỉnh đốn lại tay áo sau buổi thiết triều sớm. Hắn nhìn thấy nàng đang dùng tay cố gắng giật lấy sợi dây xích trong tuyệt vọng, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Hắn tiến lại gần, thản nhiên ngồi xuống cạnh nàng, bàn tay thô ráp vuốt ve lên chiếc vòng vàng vẫn còn lạnh ngắt. Hắn bảo rằng từ giờ, thế giới của nàng chỉ gói gọn trong vài thước đất này, nơi hắn có thể nhìn thấy nàng ngay khi vừa mở mắt và chạm vào nàng bất cứ khi nào hắn muốn.
Sự giam cầm này là đỉnh điểm của sự chiếm hữu bệnh hoạn. Tiêu Sát tước bỏ của nàng quyền được đi lại như một con người bình thường, biến nàng thành một thứ búp bê lụa là chỉ được phép tồn tại trên chiếc giường của hắn. Mỗi khi Nhược Vi cố gắng bước ra xa hơn, sợi dây xích lại căng ra, kéo giật cổ chân nàng lại, khiến nàng ngã quỵ xuống sàn đá lạnh lẽo. Tiếng vàng ròng va chạm xuống nền gạch nghe như tiếng cười nhạo báng của số phận, cứa vào lòng tự tôn của người công chúa vong quốc.
Hắn sai người mang đến những món trân cam mỹ vị nhất, những xấp lụa quý giá nhất, bày biện ngay trong tầm với của nàng trên giường. Tiêu Sát muốn Nhược Vi hiểu rằng, hắn sẽ cho nàng tất cả sự vinh hoa của vương triều này, nhưng cái giá phải trả chính là tự do và linh hồn của nàng. Nàng không được phép rời khỏi tầm mắt hắn, không được phép chạm vào thế giới bên ngoài. Nàng chỉ là một "Nô" lệ xinh đẹp được xích lại bằng vàng ròng, chờ đợi sự ban phát sủng ái đầy bạo liệt của hắn mỗi khi màn đêm buông xuống.
Trong không gian ngột ngạt của tẩm điện, Nhược Vi ngồi bó gối nhìn sợi xích vàng rực rỡ dưới ánh nắng. Sự rực rỡ ấy khiến nàng thấy buồn nôn. Nàng nhận ra rằng, Tiêu Sát không chỉ muốn giam cầm cơ thể nàng, mà hắn đang từng bước biến nàng thành một con chim trong lồng, một sinh vật dần mất đi bản năng phản kháng vì sự giới hạn của không gian và sự giày vò của xiềng xích.