Không gian ngột ngạt trong tẩm điện của Tiêu Sát vốn đã là một hố đen nuốt chửng mọi hy vọng, nhưng phải đến hôm nay, Nhược Vi mới thấu hiểu hết sự tàn bạo tận cùng của kẻ đang chiếm hữu mình.
Mọi chuyện bắt đầu từ một cung nữ trẻ tên là Tiểu Mai, người duy nhất trong cung điện lạnh lẽo này còn nhìn Nhược Vi bằng ánh mắt thương cảm thay vì sợ hãi hay coi thường. Trong những lúc Tiêu Sát vắng mặt, Tiểu Mai đã lén mang cho nàng những mẩu tin tức về tàn quân Lumina và âm thầm chuẩn bị một sơ đồ thoát cung. Nhưng ở nơi mà tường vách cũng có tai mắt của bạo quân, mọi hành động mờ ám đều không thể qua khỏi sự kiểm soát của hắn.
Buổi chiều hôm ấy, trời đổ mưa giông sầm sập. Tiếng sấm chớp rạch ngang bầu trời phương Bắc như báo hiệu một điềm gở. Cánh cửa tẩm điện bị đá văng, Tiêu Sát bước vào, tay lôi xồng xộc Tiểu Mai đang khóc lóc thảm thiết. Hắn ném cô gái nhỏ xuống sàn đá ngay trước mắt Nhược Vi, ngay tại phạm vi mà sợi xích vàng của nàng có thể chạm tới.
Nhược Vi bàng hoàng, nàng vội vã lao xuống giường nhưng sợi xích ở cổ chân căng ra, hất văng nàng xuống sàn. Nàng bò tới, đôi bàn tay run rẩy định chạm vào Tiểu Mai nhưng đã bị mũi giày của Tiêu Sát chặn lại. Hắn nhìn nàng, nụ cười trên môi lạnh đến thấu xương. Hắn hỏi nàng có phải đã chán ghét chiếc lồng vàng này đến mức muốn dùng mạng người khác để đánh đổi một lối thoát không tưởng hay không.
Tiêu Sát không đợi nàng trả lời, hắn thong thả rút thanh kiếm hộ thân gắn đầy đá quý ra khỏi vỏ. Ánh thép sáng quắc phản chiếu gương mặt đầy kinh hoàng của Nhược Vi. Nàng gào thét, van xin, quỳ lạy dưới chân hắn, hứa rằng sẽ ngoan ngoãn, sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ trốn nữa, chỉ cầu xin hắn tha cho cô gái vô tội kia. Nhưng đối với Tiêu Sát, sự phục tùng của nàng không quan trọng bằng việc gieo rắc một nỗi sợ hãi vĩnh cửu. Hắn muốn nàng hiểu rằng, mỗi ý nghĩ phản kháng của nàng đều sẽ được gột rửa bằng máu của kẻ khác.
Chỉ bằng một động tác dứt khoát, thanh kiếm lạnh lẽo đã xuyên qua lồng ngực Tiểu Mai. Máu nóng bắn tung tóe lên tà áo lụa trắng của Nhược Vi, vương lên cả gương mặt đang bàng hoàng đến cực độ của nàng. Tiểu Mai ngã gục, đôi mắt vẫn còn mở trừng trừng nhìn về phía người chủ tử mà mình muốn cứu giúp.
Tiêu Sát tra kiếm vào vỏ, âm thanh khô khốc vang lên giữa không gian chỉ còn tiếng mưa rơi. Hắn cúi xuống, dùng vạt áo của Nhược Vi để lau đi vết máu còn dính trên tay mình, rồi bình thản nói rằng đây chính là cái giá cho sự không yên phận. Hắn bắt nàng phải nhìn thẳng vào cái xác vẫn còn hơi ấm kia, ép nàng phải khắc ghi rằng tự do của nàng là một thứ xa xỉ phẩm được xây dựng trên xác người.
Đêm đó, Tiêu Sát vẫn bắt Nhược Vi phải nằm trong lòng mình trên chiếc giường rồng, ngay trên sàn điện vẫn còn phảng phất mùi máu chưa kịp tẩy sạch. Nàng nằm bất động như một xác chết, đôi mắt rỗng tuếch nhìn trân trân vào bóng tối. Sự chiếm hữu của Tiêu Sát đã thành công bước thêm một bước tàn độc: hắn không chỉ xích chân nàng, mà còn dùng máu để khóa chặt trái tim nàng trong sự tội lỗi và sợ hãi khôn cùng.