MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐế Vương Khát MáuChương 10

Đế Vương Khát Máu

Chương 10

642 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm máu chảy đầm đìa trên sàn điện, tinh thần của Nhược Vi như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức, cuối cùng đã đứt đoạn. Nàng không còn khóc, không còn gào thét, cũng không còn dùng đôi mắt rực lửa hận thù để nhìn Tiêu Sát mỗi khi hắn bước vào. Nàng cứ ngồi đó, bất động trên chiếc giường rồng rộng lớn, đôi mắt nhìn trân trân vào khoảng không vô định như một pho tượng ngọc không có linh hồn.

Mùi máu của Tiểu Mai dường như vẫn còn vẩn vương đâu đây, bám riết lấy khứu giác của nàng dù quân hầu đã lau dọn sạch sẽ đến mức sàn đá sáng loáng như gương. Mỗi khi nghe tiếng xích vàng va chạm lanh lảnh bên tai, Nhược Vi lại cảm thấy một cơn buồn nôn dâng trào. Nàng nhận ra rằng, sự phản kháng của mình không chỉ vô dụng mà còn là một tội ác. Phụ hoàng đã chết, hoàng huynh đã mất, và giờ đây ngay cả một cung nữ nhỏ bé muốn giúp nàng cũng phải bỏ mạng. Tiêu Sát không chỉ là một con người, hắn là một định mệnh tàn khốc mà nàng không cách nào trốn thoát.

Sự sụp đổ bắt đầu từ trong suy nghĩ. Nhược Vi nhìn xuống cổ chân mình, nơi chiếc vòng vàng rực rỡ đang siết chặt. Nàng chợt hiểu ra một sự thật kinh hoàng: Tiêu Sát đã tính toán tất cả. Hắn tước đoạt danh phận của nàng để nàng không còn đường về, hắn xích chân nàng để nàng không thể đi xa, và hắn giết người trước mặt nàng để nàng không dám hy vọng. Hắn muốn nàng hiểu rằng, trong gầm trời này, ngoại trừ vòng tay đầy mùi máu của hắn, nàng chẳng còn nơi nào để dung thân.

Buổi tối, khi Tiêu Sát bước vào, hắn thấy nàng vẫn ngồi nguyên vị trí cũ từ lúc sáng. Hắn không nói gì, tiến lại gần và bắt đầu tháo những sợi tóc rối của nàng. Nhược Vi không né tránh, cũng không run rẩy. Nàng để mặc cho đôi bàn tay thô ráp của kẻ thù chạm vào da thịt mình, để mặc cho hắn ôm lấy eo mình từ phía sau. Khi hắn vùi mặt vào tóc nàng, Nhược Vi khẽ thốt lên một câu hỏi, giọng nói khàn đặc và vô hồn, hỏi hắn rằng liệu có phải ngay cả trong giấc mơ, hắn cũng sẽ không để nàng được tự do hay không.

Tiêu Sát khựng lại một chút, rồi hắn xoay người nàng lại, bắt nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của mình. Hắn không trả lời trực tiếp, chỉ thản nhiên nói rằng thế giới bên ngoài đã không còn Thẩm Nhược Vi, chỉ có tẩm điện này mới có chỗ cho nàng tồn tại. Lời nói của hắn như một nhát dao cuối cùng đâm xuyên qua lớp phòng thủ tinh thần yếu ớt của nàng. Nhược Vi bật cười, một điệu cười lạc quẻ và đau đớn, rồi nàng chủ động vươn tay ôm lấy cổ hắn, vùi đầu vào lồng ngực bọc giáp sắt lạnh lẽo.

Đó không phải là sự tha thứ, mà là sự đầu hàng của một kẻ đã hoàn toàn tuyệt vọng. Nàng nhận ra mình đã thực sự bị bẻ gãy. Sự chiếm hữu của Tiêu Sát đã chiến thắng. Hắn không cần sự yêu thương của nàng, hắn chỉ cần sự phục tùng rệu rã này. Đêm đó, trong bóng tối của chiếc lồng vàng, Nhược Vi lần đầu tiên không đẩy hắn ra, nàng nằm yên như một mầm cây đã chết khô, mặc cho bạo quân từng chút một gặm nhấm chút tàn hơi cuối cùng của sự kiêu hãnh vương tộc.