"Thật vô ơn, đi mà không một lời chào hỏi sao? Đến tiền cũng ăn trộm nữa chứ?"
"Có lẽ do đột ngột nhớ lại nên bản thân anh ta cũng không còn tâm trí cho việc gì khác chăng."
"Kiểm tra xem có gì trong nhà bị mất không. Đã kiểm tra những tài liệu cất trong két sắt chưa? Ngay từ đầu đã thấy kỳ lạ rồi. Mất trí nhớ rồi biến thành trẻ con á? Phim Hàn à? Cái gã đó tiếp cận em là có mục đích đấy."
"Mục đích gì chứ."
"em thì ngốc quá thôi. Ngay từ đầu sao lại đưa người lạ về nhà chứ. Phải gửi đến trại tế bần hay gì đó chứ."
"Chú!" Trong lúc anh trai đang cằn nhằn thì cháu trai Yoonji của cậu mang thứ gì đó đến. Đó là bộ đồ chơi làm tóc. Thằng bé bám lấy Yi-eum và đeo cho cậu khuyên tai, đội vương miện và đeo vòng cổ. Vì chuyện này xảy ra thường xuyên nên Yi-eum vẫn thản nhiên uống bia.
"Yoonji à, chú thế nào? Có đẹp không?"
"Ừ, đẹp ạ. Chờ cháu một lát nhé!"
Yoonji nhanh chóng chạy vào phòng trong rồi mang ra một hộp mỹ phẩm. Yi-eum nhíu mày khi nhìn thấy cây son môi. Chẳng lẽ cháu định bôi cái đó lên chú đấy à? Cậu nhìn anh trai mình thì thấy anh ta đang thản nhiên xé miếng thịt khô, có vẻ như anh ta cũng từng trải qua chuyện này nhiều lần rồi.
"Cứ để nó làm đi. Con gái anh muốn thử mà."
"Chú ơi, chu mỏ ra nào! Chu chu-!"
Đôi môi mũm mĩm chu ra trông rất đáng yêu khiến cậu bật cười. "Chu chu," cậu vừa chu mỏ vừa nói thì bàn tay bé xíu cầm cây son môi và thoa lên môi cậu. Có vẻ như thằng bé rất thích thú vì nó cười tươi rói để lộ chiếc răng sún.
Sau đó, Yoonji mang đến một chiếc gương và đưa cho cậu xem mặt mình. Yi-eum nhướn mày khi nhìn vào gương. Đôi môi lem luốc màu hồng trông đến là...... là sợ người khác nhìn thấy.
"Chú thích không ạ?"
Yi-eum gật đầu.
"Ừ... Yoonji giỏi lắm. Đẹp quá."
Ở phía trước, anh trai cậu đang tủm tỉm cười.
"Dù sao thì em vẫn còn hơn anh. Lần trước anh bị tô cho cái màu đỏ chót trông cứ như Joker ấy."
Yoonji quay ngoắt sang nhìn bố.
"Bố cũng muốn con làm cho à?" Nghe con gái hỏi vậy, anh trai cậu lắc đầu từ chối. Yi-eum chụp ảnh cùng Yoonji. Dù hình ảnh trong ảnh có hơi lố bịch, nhưng cậu nghĩ rằng đây cũng là kỷ niệm với cháu trai nên cậu cảm thấy nó thật đáng yêu.
Sau khi chụp ảnh xong, cậu đang ngắm nhìn những bức ảnh đáng yêu thì TV phát bản tin. Bản tin đưa tin về việc trung tâm văn hóa phức hợp lớn nhất trong nước đã được trao thầu cho công ty Sehwa Construction. Nghe tin Sehwa đã giành được quyền thi công khi vượt qua các công ty lớn khác và vươn lên trở thành một công ty tiềm năng, anh trai cậu liền cười khẩy.
"Cái bọn khốn đó, mánh khóe cũng giỏi đấy."
"Sehwa Construction?"
"Ừ."
"Năm ngoái anh đã nhận vụ của tập đoàn Sehwa nhỉ? Thế nào?"
"Đừng nhắc đến nữa. Anh chỉ đụng vào chút xíu thôi mà cấp trên đã ra sức đè đầu anh xuống rồi. Chắc chẳng có ai làm việc cho nhà nước mà không nhận tiền của cái bọn đó đâu. Chắc tại vì nền tảng của chúng là xã hội đen nên khi muốn cái gì là chúng không từ thủ đoạn đâu."
"Cái nạn nhân trong vụ án mà chúng ta đang thụ lý ấy. Có vẻ như đã có giao dịch gì đó với giám đốc của Sehwa Construction."
"Cái con đường leo núi đó à?"
"Ừ. Dù sao thì em cũng thấy khả nghi. Em muốn gặp giám đốc Park đó để nói chuyện thêm nhưng không sao liên lạc được với ông ta. Em đã đến công ty trực tiếp để gặp các đồng nghiệp, nhưng việc ra vào lại khó khăn hơn em nghĩ."
"Cái bọn đó có nhiều thứ ám muội nên mới vậy. Cứ hễ thấy cảnh sát là chúng liền trợn mắt lên ngay."
"Vậy nên em định mai lại đến xem sao."
Yi-eum vừa uống bia vừa hướng mắt về phía TV. Bản tin đã chuyển sang những tin tức khác rồi. Cậu uống hết bia và đang cân nhắc xem có nên về không thì Yoonji cặm cụi lôi thứ gì đó ra khỏi phòng. Vẻ mặt của Yi-eum tối sầm lại khi nhìn thấy thứ đó.
"Anh."
"Ừ?"
"Cái đó, không phải cái đó chứ...?"
"bye, anh đi vệ sinh chút." Anh trai cậu làm bộ không biết gì rồi đứng dậy. Yi-eum định giữ anh ta lại nhưng không kịp. Yoonji lần lượt lấy ra những chiếc đĩa và đồ ăn đồ chơi từ chiếc hộp nhựa.
"Từ bây giờ chúng ta sẽ chơi trò nhà hàng nha. Chú sẽ là khách và cháu sẽ là chủ ạ."
"Yoonji à. Không phải giờ này cháu phải đi ngủ rồi sao? Mẹ bảo cháu phải đi ngủ sớm mà?"
Yoonji không hề nghe thấy gì và đang giả vờ múc thứ gì đó vào bát bằng cái muôi.
"Khách muốn ăn gì ạ? Thực đơn có ở đằng trước đó ạ."
Yi-eum trừng mắt nhìn vào nhà vệ sinh, nơi anh trai cậu đã biến mất, rồi nhanh chóng thay đổi biểu cảm và tươi cười rạng rỡ.
"Chào chị chủ. tôi muốn ăn mì thật ngon."
"Tuyệt vời. tôi nấu mì giỏi lắm đó. Chú đợi cháu một lát nhé."
Thằng bé bật bếp ga lên, đặt nồi lên và bắt chước những gì nó đã thấy một cách khá thành thạo. Cậu thấy nó thật đáng yêu nên lại quay video thì điện thoại reo lên. Yi-eum nhíu mày khi nhìn thấy dòng chữ "số lạ" trên màn hình. "Alo," cậu vừa nhấc máy vừa nói thì không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào cả. Đối phương im lặng và Yi-eum cũng vậy.
Điện thoại tắt và trong lúc đó, Yoonji đã làm xong món mì và đặt nó trước mặt Yi-eum.
"Mì đây ạ. Chúc chú ngon miệng."
"Gì đây ta. Chuyển sang đe dọa à. Thỉnh thoảng cũng có mấy gã vừa ra tù gọi điện đe dọa thật. Cậu suy nghĩ lung tung rồi nhìn thấy Yoonji đang đứng trước mặt với đôi mắt long lanh đầy mong đợi. Yi-eum gạt bỏ những suy nghĩ đó và nở một nụ cười dịu dàng với Yoonji.
"tôi cảm ơn chị chủ nhé."
Choi Won-jun đang trầm ngâm nhìn vào chiếc điện thoại vừa bị ngắt kết nối. Trong lúc đó, có tiếng gõ cửa và một vị khách đã đến thăm. Người mở cửa bước vào không ai khác chính là Park Seok-tae, trùm băng đảng xã hội đen. ông ta là một người đàn ông trung niên và đi cùng một đàn em, trông ông ta khá thoải mái.
Won-jun lịch sự ra hiệu mời người đàn ông ngồi.
"Mời ngồi. Tôi chắc rằng ông biết tôi là ai rồi nên chúng ta bỏ qua thủ tục chào hỏi nhé."
Ngay khi Park Seok-tae ngồi xuống, Trưởng phòng Lee liền đóng cửa lại. Giữa tiếng nhạc ồn ào, trên khuôn mặt người đàn ông là sự pha trộn giữa cảnh giác và mong đợi.
"Tôi rất ngạc nhiên khi Sehwa Construction chủ động liên lạc với tôi."
"Tôi cũng vậy, tôi đã không ngờ rằng mình sẽ gặp ông theo cách này."
Won-jun chỉ rót rượu vào ly của mình mà không hề mời đối phương.
"Vì chúng ta đều là những người bận rộn nên chúng ta đi thẳng vào vấn đề chính nhé. Chắc ông biết Yang Taek-il chứ?"
"Vâng, tôi biết. Anh ta là nhân viên của tôi."
"Vì người đó mà cảnh sát đã tìm đến công ty của chúng tôi."
"Vậy ạ?"
Choi Won-jun lấy điếu thuốc ra ngậm và châm lửa. Rồi anh ta bắt chéo chân và vùi mình sâu vào ghế sofa. Do mệt mỏi nên khuôn mặt anh ta trông càng uể oải hơn, ánh mắt anh ta cũng đầy vẻ thô tục.
"Thành thật mà nói thì tôi không quan tâm đến việc thuộc hạ của ông và nhân viên của tôi có thông đồng với nhau hay làm gì đi chăng nữa. Nhưng ít nhất thì cũng đừng có hắt chất bẩn vào chúng tôi chứ."
"Tôi không hiểu giám đốc đang nói gì cả."
"À, giả nai à?"
"Ha ha, sao có thể chứ."
"Hay là ông đang nhắm vào cái gì đó? Một tình huống khó khăn cho tôi chẳng hạn?"
Park Seok-tae cười với vẻ mặt hiền lành.
"Tôi hoàn toàn không hiểu ngài đang nói gì. Nếu ngài nói rõ hơn, tôi sẽ điều tra chuyện này. Có phải ngài đang gặp khó khăn vì Yang Taek-il không?"
Nhìn Park Seok-tae chối bay chối biến, Choi Won-jun nghiến răng cười rồi đứng dậy đá thẳng vào mặt ông ta với tốc độ nhanh như chớp. Bốp! Một tiếng động lớn vang lên, Park Seok-tae ngã lăn xuống sàn nhà, rượu và đồ nhắm trên bàn đổ tung tóe.
Người đàn em đi cùng ông ta thò tay vào túi để rút dao ra, nhưng Trưởng phòng Lee đã nhanh hơn một bước. Mũi dao xanh lè đã chĩa thẳng vào cổ họng của người đàn em.
"Ư... Chết tiệt..."
Máu từ đầu của Park Seok-tae đang loạng choạng đứng dậy chảy xuống tong tong. Ánh mắt ông ta lóe lên sát khí khi nhìn thấy máu, và ông ta trông như thể sẽ lao vào giết Won-jun ngay lập tức. Tuy nhiên, Park Seok-tae đã không hành động gì nữa và Won-jun nói với giọng đều đều.
"Trâu bò thật đấy. Người khác chắc ngất rồi."
Sau đó, anh ta ném khăn ướt trên bàn cho người đàn ông. Chiếc khăn ướt bay đến và rơi chính xác ngay trước mũi Park Seok-tae.
"Lau đi. Tôi bị yếu bóng vía."
Park Seok-tae không nói một lời nào, ngồi xuống và cầm khăn lau vết thương trên trán. Ông ta không còn dám nhìn thẳng vào mắt Won-jun nữa và Won-jun thì đang xoay xoay chiếc ly rượu.
"Hãy thu xếp mọi chuyện cho xong xuôi trước ngày mai nhé. Làm được chứ?"
"..."
"Giám đốc Park. Tôi phải hỏi lại lần nữa à?"
"...Tôi hiểu rồi."
"Tốt lắm, tốt lắm. Bây giờ ông có thể đi được rồi."
"..."
"Hay là uống với tôi một ly nhé."
Biết rõ đó chỉ là những lời nói vô nghĩa nên Park Seok-tae liền đứng dậy và định quay người bước đi thì Trưởng phòng Lee lấy ví ra từ trong túi áo. Anh ta đưa ra một tấm séc khiến khuôn mặt của Park Seok-tae trở nên dữ tợn hơn bao giờ hết. Trưởng phòng Lee gấp đôi tấm séc lại bằng vẻ mặt vô cảm rồi nhét nó vào túi áo sơ mi của Park Seok-tae. Đó là một thái độ lịch sự nhưng đủ để khiến ông ta cảm thấy nhục nhã.
"Tiền viện phí đấy. Đi cẩn thận nhé."
Ngay khi cánh cửa vừa mở ra, Park Seok-tae và đàn em của ông ta liền biến mất. Một lúc sau, ông chủ quán thận trọng bước vào sau khi mở cửa đã đóng lại. Ông ta nhanh chóng gọi người đến dọn dẹp và sắp xếp lại bàn ghế rồi lên tiếng hỏi Won-jun với ánh mắt đầy mong đợi.
"Ôi Giám đốc Choi. Lâu lắm rồi ngài mới ghé thăm quán của tôi đấy ạ. Tôi đã lo lắng vì dạo này ngài ít đến quán. Ở quán mới có mấy em tươi rói mới vào đấy ạ,"
Chưa kịp nói hết câu thì Won-jun đã ra hiệu bảo ông ta im miệng rồi đi ra ngoài. Ông chủ cúi đầu khúm núm rồi nhanh chóng biến mất và trong phòng chỉ còn lại Choi Won-jun và Trưởng phòng Lee. Khi ly rượu của Won-jun cạn, Trưởng phòng Lee liền đến rót đầy ly cho anh ta.
"Có nên cử người theo dõi Park Seok-tae không ạ?"
"Không cần đâu. Ông ta đâu phải loại ngu ngốc đến mức không hiểu chuyện."
"Vậy có nghĩa là... Chúng ta không thể tìm ra thủ phạm trước ngày mai à?"
"Lee Ji-hoon à. Cậu nghĩ tôi đánh cái gã đó chỉ để bắt thủ phạm thôi à?"
"Vậy thì..."
Choi Won-jun cười như một tên ác nhân và Trưởng phòng Lee bỗng hiểu ra ý của anh ta. Có nghĩa là anh ta muốn bên kia tự giải quyết để không thu hút sự chú ý của cảnh sát nữa. Thủ phạm là ai, ở đâu thì anh ta không quan tâm.