MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm An LànhChương 1

Đêm An Lành

Chương 1

745 từ · ~4 phút đọc

Căn biệt thự cũ nằm ở ngoại ô thành phố dường như đang chìm nghỉm trong sự tĩnh lặng của mùa đông. Những bông tuyết đầu mùa mỏng tang, lững lờ rơi xuống từ bầu trời xám xịt, bám vào khung cửa sổ gỗ đã hơi bạc màu. Diệp An đứng bên bục cửa, hơi thở của cô làm mờ đi một khoảng kính, tạo thành một lớp màn sương nhỏ che khuất tầm nhìn ra khu vườn xơ xác phía dưới.

Hôm nay là tròn mười năm kể từ ngày cô bước chân vào căn nhà này.

Mười năm trước, cũng là một ngày tuyết rơi dày đặc thế này, Diệp An khi ấy chỉ là một đứa trẻ mười tuổi với đôi mắt sưng húp vì khóc và đôi bàn tay tím tái vì lạnh. Cô đứng bơ vơ giữa đám tang của cha mẹ, xung quanh là những gương mặt xa lạ, những lời xì xầm về việc "đứa trẻ này sẽ đi đâu". Chính lúc đó, một hơi ấm bao phủ lấy vai cô. Một chiếc áo măng tô dạ dày cộm, mang theo mùi gỗ đàn hương trầm mặc và thanh sạch, đã bao bọc lấy sự nhỏ bé của cô.

Thẩm Quân đã xuất hiện như thế. Anh khi ấy là một thanh niên ngoài hai mươi, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại chứa đựng một sự tĩnh lặng đáng sợ. Anh không nói lời an ủi sáo rỗng, chỉ nắm lấy bàn tay run rẩy của cô và nói: "Đi thôi, từ nay về sau, tôi sẽ là người giám hộ của em."

Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên cắt đứt dòng hồi tưởng của Diệp An. Cô không cần quay đầu lại cũng biết đó là ai. Mùi hương ấy, nhịp điệu ấy, đã hằn sâu vào tiềm thức cô suốt một thập kỷ.

"Diệp An, lại đứng đây hóng gió nữa sao?"

Thẩm Quân bước vào phòng, tay cầm theo một chiếc chăn mỏng. Anh vẫn vậy, luôn giữ một khoảng cách chừng mực, vừa đủ để chăm sóc nhưng cũng vừa đủ để khẳng định một ranh giới vô hình. Anh choàng chiếc chăn lên vai cô, những ngón tay thon dài, vốn dĩ dùng để phục chế những bức họa vô giá, lướt nhẹ qua cổ áo cô. Một cái chạm tình cờ, nhưng lại khiến Diệp An cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua lớp da mỏng manh.

"Tuyết đầu mùa đẹp quá, nên em quên mất." Diệp An xoay người lại, ngước đôi mắt trong vắt nhìn anh. "Chú Thẩm, chú có nhớ hôm nay là ngày gì không?"

Thẩm Quân hơi khựng lại. Ánh mắt anh sa sầm xuống một chút dưới đôi kính gọng mảnh. Anh làm sao quên được. Ngày này mười năm trước là ngày anh tự trói buộc đời mình vào một trách nhiệm, và cũng là ngày anh bắt đầu nuôi nấng một "đóa hồng" mà chính anh cũng không ngờ rằng, khi nó nở rộ, mùi hương của nó lại khiến anh nghẹt thở đến thế.

"Tôi có chuẩn bị quà cho em ở phòng khách. Xuống ăn tối thôi."

Anh xoay người định bước đi, nhưng vạt áo sơ mi trắng của anh đã bị những ngón tay nhỏ nhắn của Diệp An níu lại. Cô không gọi anh là "Người giám hộ", cũng không gọi là "Cha nuôi" như những người ngoài kia vẫn mặc định. Cô gọi anh là "chú", một danh xưng vừa đủ gần để nương tựa, nhưng cũng vừa đủ xa để nảy sinh những mầm mống phản nghịch.

"Chú Thẩm, năm nay em đã hai mươi rồi."

Giọng cô nhỏ nhưng kiên định, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Thẩm Quân đứng yên, bóng lưng anh cao lớn đổ dài trên nền đất, che khuất cả ánh sáng le lói từ ngoài cửa sổ. Anh không quay đầu lại, chỉ để lại một câu nói trầm đục:

"Tôi biết. Em đã lớn rồi, Diệp An."

Cánh cửa khép lại, để lại một mình Diệp An với hơi ấm còn sót lại từ chiếc chăn. Cô đưa tay chạm vào vị trí anh vừa đứng, lòng thầm nghĩ: Phải, em đã lớn rồi, đủ lớn để hiểu rằng ánh mắt chú nhìn em tối nay không còn thuần túy là sự bao dung của một người bảo hộ.

Mùa đông năm nay, dường như sẽ lạnh hơn, và cũng sẽ nóng hơn bao giờ hết.