MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm An LànhChương 2

Đêm An Lành

Chương 2

815 từ · ~5 phút đọc

Phòng ăn của biệt thự họ Thẩm không bao giờ có sự náo nhiệt. Nó luôn duy trì một vẻ trang trọng đến mức cứng nhắc, nơi tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ nghe thanh mảnh và khô khốc như tiếng bẻ gãy một cành củi khô dưới lớp tuyết dày.

Thẩm Quân ngồi ở phía đầu bàn, tư thế thẳng tắp, phong thái của một người đàn ông được giáo dục trong sự kỷ luật tuyệt đối. Ánh đèn chùm phía trên tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt, đổ bóng xuống hàng lông mi dài và sống mũi cao thẳng của anh. Anh đang cắt miếng bít tết một cách hoàn hảo, từng cử động đều toát lên vẻ điềm đạm của một kẻ nắm quyền kiểm soát.

Diệp An ngồi đối diện, cô không đụng vào đồ ăn mà chỉ mải mê ngắm nhìn đôi bàn tay của anh. Đôi bàn tay đó rất đẹp, các khớp xương rõ ràng, mạnh mẽ nhưng lại cực kỳ khéo léo. Cô đã từng thấy đôi tay ấy tỉ mỉ dùng kính lúp và những chiếc cọ nhỏ xíu để hồi sinh một bức tranh cổ bị rách nát. Cô tự hỏi, nếu đôi bàn tay ấy chạm vào da thịt con người, liệu nó có giữ được sự bình thản như khi đối đãi với cổ vật hay không?

"Đồ ăn không hợp khẩu vị sao?" Thẩm Quân ngước mắt lên, giọng nói trầm thấp cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

"Không ạ, chỉ là em đang nghĩ về bài tiểu luận ở trường." Diệp An nói dối một cách trơn tru, cô cầm ly nước lọc lên nhấp một ngụm nhỏ để che giấu sự bối rối.

"Nếu việc học quá áp lực, em có thể nghỉ ngơi. Đừng ép buộc bản thân quá mức."

"Chú Thẩm..." Diệp An đột nhiên gọi, cắt ngang lời anh. "Chú có bao giờ cảm thấy căn nhà này quá rộng không? Chỉ có hai chúng ta, và cả những bức tranh cũ của chú nữa."

Thẩm Quân đặt dao nĩa xuống, anh khựng lại một nhịp rồi chậm rãi lau khóe môi bằng khăn ăn màu trắng tuyết. Anh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt sâu thẳm như mặt hồ đóng băng, khiến Diệp An có cảm giác mọi tâm tư thầm kín của mình đều bị nhìn thấu.

"Sự yên tĩnh là cần thiết cho công việc của tôi. Và tôi tưởng em cũng thích sự riêng tư này."

"Em thích, nhưng đôi khi..." Cô ngập ngừng, luồn tay vào mái tóc dài của mình, "em thấy chú quá cô đơn."

Một nụ cười mờ nhạt, gần như không thể thấy rõ, hiện lên trên gương mặt Thẩm Quân. Anh đứng dậy, bước vòng qua chiếc bàn dài để đi về phía cô. Mỗi bước chân của anh trên sàn gỗ đều như gõ nhịp vào trái tim đang đập thình thịch của Diệp An. Khi anh dừng lại sau lưng cô, mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng ấy lại ập đến, bao vây lấy mọi giác quan của cô gái trẻ. Đó là một mùi hương khô, ấm, mang lại cảm giác an toàn nhưng cũng đầy sự chiếm hữu.

Anh cúi người xuống, một bàn tay đặt lên thành ghế của cô, bàn tay kia nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc đang rối nhẹ của Diệp An. Hơi thở của anh lướt qua đỉnh đầu cô, nóng hổi.

"Tôi không cô đơn khi có em ở đây, Diệp An. Em là tác phẩm quan trọng nhất mà tôi từng chăm sóc."

Diệp An rùng mình. Cách anh dùng từ "chăm sóc" (restoring) – vốn là thuật ngữ trong nghề phục chế tranh của anh – khiến cô cảm thấy mình giống như một món đồ quý giá bị anh giam giữ trong lồng kính. Anh không coi cô là con gái, cũng chẳng coi cô là một người phụ nữ bình thường. Cô là thứ thuộc về anh, một báu vật được anh nhào nặn theo ý muốn của mình.

Anh buông tay ra, sự ấm áp biến mất đột ngột khiến Diệp An cảm thấy hụt hẫng.

"Lên phòng nghỉ sớm đi. Ngày mai tôi phải lên hội đồng đấu giá, có lẽ sẽ về muộn."

Thẩm Quân quay lưng bước ra khỏi phòng ăn, dáng người cao gầy khuất dần sau hành lang tối. Diệp An vẫn ngồi đó, hơi ấm từ bàn tay anh trên tóc cô dường như vẫn còn vương vấn. Cô đưa tay lên, chạm vào đúng vị trí anh vừa chạm, khẽ thì thầm một mình trong bóng tối:

"Tác phẩm quan trọng nhất sao? Vậy chú có muốn thấy tác phẩm này... phá hỏng những quy tắc của chú không?"

Ngoài trời, tuyết bắt đầu rơi nặng hạt hơn, gió rít qua những kẽ lá của cây tùng già trong sân, báo hiệu một mùa đông không hề yên ả.