MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm An LànhChương 3

Đêm An Lành

Chương 3

904 từ · ~5 phút đọc

Hành lang tầng hai của biệt thự nhà họ Thẩm dài và hun hút, được lót bằng loại gỗ sồi tối màu mà mỗi khi bước lên đều phát ra những tiếng "văng" nhẹ như hơi thở của thời gian. Giữa căn phòng của Thẩm Quân và Diệp An là một khoảng cách đúng mười hai bước chân. Mười hai bước chân ấy, trong suốt mười năm qua, là một ranh giới bất biến mà cả hai đều ngầm định không bao giờ vượt qua khi đêm đã về khuya.

Nhưng đêm nay, sự im lặng của tuyết rơi ngoài kia dường như đang cổ xúy cho những suy nghĩ nổi loạn.

Diệp An nằm trên giường, chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu sương mù dính sát vào làn da nóng hổi. Cô không tài nào chợp mắt được. Câu nói của Thẩm Quân ở phòng ăn — "Em là tác phẩm quan trọng nhất mà tôi từng chăm sóc" — cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một bản nhạc kẹt đĩa. Cô đứng dậy, đôi chân trần chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo, một cảm giác rùng mình thích thú chạy dọc sống lưng.

Cô hé cửa phòng. Ánh đèn vàng từ hành lang hắt vào một vệt sáng dài. Phía cuối dãy, căn phòng làm việc của Thẩm Quân vẫn còn ánh đèn len lỏi qua khe cửa.

Diệp An bước đi. Một bước, hai bước... Mùi đàn hương quen thuộc bắt đầu nồng đậm hơn. Khi đứng trước cánh cửa gỗ lim nặng nề, tim cô đập mạnh đến mức cô sợ anh sẽ nghe thấy nó qua lớp gỗ. Cô không gõ cửa, mà khẽ đẩy nhẹ.

Thẩm Quân đang ngồi bên bàn làm việc, chiếc kính gọng mảnh trễ xuống sống mũi. Anh đang dùng một chiếc nhíp bạc nhỏ xíu để gắp những mảnh vụn vàng lá trên một bức tranh tôn giáo cổ. Ánh đèn bàn tập trung vào đôi bàn tay anh, biến chúng thành tiêu điểm của cả căn phòng tối.

"Chưa ngủ sao?" Anh không ngẩng đầu, nhưng giọng nói trầm thấp đã vang lên, chính xác và điềm tĩnh.

"Em... em không ngủ được. Căn phòng của em lạnh quá." Diệp An bước vào, giọng cô hơi run, không rõ vì lạnh hay vì sự căng thẳng đang dâng cao.

Thẩm Quân dừng động tác. Anh đặt chiếc nhíp xuống, từ tốn tháo kính và ngước mắt nhìn cô. Ánh nhìn của anh quét qua mái tóc rối xõa trên vai, rồi dừng lại ở bờ vai gầy mỏng manh dưới lớp lụa. Đôi mắt anh hơi nheo lại, một tia lửa mờ tối vụt qua rồi biến mất nhanh chóng dưới vẻ ngoài nghiêm nghị.

"Hệ thống sưởi có vấn đề sao?" Anh đứng dậy, bước lại gần cô.

Khoảng cách mười hai bước chân giờ đây thu hẹp lại chỉ còn vài centimet. Thẩm Quân quá cao so với cô, bóng của anh bao trùm lấy cô hoàn toàn. Diệp An cố tình không lùi lại, cô ngước nhìn anh, đôi mắt chứa đựng một sự khát khao không hề che giấu.

"Có lẽ vậy. Hoặc có lẽ vì em đã quen với hơi ấm của ai đó rồi."

Thẩm Quân vươn tay ra, nhưng thay vì chạm vào cô, anh lại nắm lấy nắm đấm cửa để khép nó lại, khiến không gian bên trong trở nên biệt lập hoàn toàn. Bàn tay anh vẫn đặt trên cánh cửa, tay kia đút vào túi quần tây, tư thế đầy vẻ áp chế.

"Diệp An, em đang chơi với lửa đấy." Anh thì thầm, giọng nói khàn hơn thường lệ. "Em có biết người giám hộ có nghĩa là gì không? Có nghĩa là tôi phải bảo vệ em... khỏi cả những thứ xấu xa nhất, kể cả là từ chính tôi."

"Nếu em không muốn được bảo vệ thì sao?" Diệp An tiến thêm một bước, ngực cô gần như chạm vào ngực áo sơ mi phẳng phiu của anh. Cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, sự vững chãi của một người đàn ông trưởng thành.

Thẩm Quân cúi thấp đầu, môi anh chỉ cách trán cô một khoảng cách rất nhỏ. Anh ngửi thấy mùi sữa tắm hương hoa nhài ngọt lịm từ người cô, thứ mùi hương ngây thơ nhưng lại có sức công phá kinh khủng đối với sự kiềm chế bấy lâu.

"Về phòng đi." Anh nói, nhưng bàn tay đang nắm nắm đấm cửa lại siết chặt đến mức nổi gân xanh. "Trước khi tôi quên mất mình là ai."

Diệp An không đi. Cô mỉm cười, một nụ cười vừa ngây thơ vừa ma mị. Cô biết mình đã thắng một phần trong trận chiến tâm lý này. Sự xao động trong hơi thở của anh chính là minh chứng rõ nhất.

"Chúc chú ngủ ngon, Thẩm Quân."

Cô quay người bước ra khỏi phòng, tà váy lụa lướt qua chân anh như một cái vuốt ve nhẹ nhàng. Khi cánh cửa khép lại, Thẩm Quân vẫn đứng yên ở đó. Anh đưa tay lên, nới lỏng chiếc cà vạt đang thắt chặt ở cổ, hít một hơi thật sâu để xua đi mùi hương hoa nhài vẫn còn vẩn vương.

Khoảng cách giữa hai căn phòng vẫn là mười hai bước chân, nhưng đêm nay, sợi dây đạo đức ràng buộc giữa họ đã bị kéo căng đến mức sắp đứt.