MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm An LànhChương 4

Đêm An Lành

Chương 4

791 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, tuyết đã ngừng rơi, nhưng cái lạnh lại càng thêm sắc ngọt, thấm thía qua từng lớp gạch đá của biệt thự. Trong căn bếp rực rỡ ánh sáng, tiếng máy pha cà phê hoạt động đều đặn là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.

Thẩm Quân ngồi ở vị trí cũ, trên tay là tờ báo tài chính buổi sáng. Anh mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, vẻ ngoài lịch lãm và kín kẽ như thể sự xao động đêm qua chưa từng tồn tại. Thế nhưng, nếu quan sát kỹ, người ta sẽ thấy tách cà phê của anh đã nguội ngắt mà anh vẫn chưa nhấp một ngụm nào.

Diệp An bước xuống cầu thang, cố ý chọn một chiếc váy len ôm sát màu kem. Cô không còn vẻ rụt rè của đêm qua, thay vào đó là một sự tự tin mới mẻ, như một kẻ vừa tìm thấy điểm yếu của đối phương.

"Chào buổi sáng, chú Thẩm."

Cô kéo ghế ngồi xuống ngay cạnh anh, thay vì ngồi đối diện như mọi khi. Khoảng cách gần đến mức khuỷu tay cô suýt chạm vào tay áo anh. Thẩm Quân không ngẩng đầu, nhưng bàn tay đang cầm tờ báo hơi siết lại, làm mặt giấy hơi nhăn đi.

"Chào buổi sáng." Anh đáp bằng giọng mũi trầm đục. "Đêm qua ngủ ngon chứ?"

"Em ngủ rất ngon. Có lẽ vì sau khi nói chuyện với chú, em thấy... ấm áp hơn nhiều." Diệp An thản nhiên cầm lấy lát bánh mì, thong thả phết bơ, đôi mắt lém lỉnh quan sát phản ứng của người đàn ông bên cạnh.

Thẩm Quân cuối cùng cũng buông tờ báo xuống. Anh xoay người lại, đối diện với cô. Ánh sáng ban ngày không làm giảm đi sự thâm trầm trong đôi mắt anh, trái lại, nó càng làm rõ những tia nhìn sắc lẹm đang đóng đinh trên gương mặt Diệp An.

"Diệp An, chúng ta cần thiết lập lại một số quy tắc."

"Quy tắc gì cơ ạ?" Cô nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ đến vô tội.

"Về cách em ăn mặc, và về việc em tự ý vào phòng tôi khi chưa được phép." Thẩm Quân nói, giọng anh lạnh lùng như một vị thẩm phán. "Em không còn là trẻ con, và tôi cũng không phải là người có lòng kiên nhẫn vô hạn."

Diệp An đặt lát bánh mì xuống đĩa, tiếng gốm chạm nhau vang lên khô khốc. Cô đột ngột vươn tay, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên mu bàn tay đang đặt trên bàn của anh. Cô cảm nhận được sự cứng cáp của những đường gân, và cả sự rung động nhẹ nhàng từ huyết mạch của anh dưới lớp da.

"Chú đang sợ điều gì sao? Sợ em... hay sợ chính cảm xúc của chú?"

Thẩm Quân không rụt tay lại. Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ bé đang đặt trên tay mình, rồi từ từ lật tay lại, nắm chặt lấy những ngón tay của cô. Lực nắm không mạnh nhưng đầy tính răn đe.

"Tôi sợ em sẽ hối hận vì đã bước vào một trò chơi mà em chưa hiểu hết luật."

Bầu không khí trong phòng ăn đột ngột trở nên bí bách. Sự lặng lẽ lúc này không còn là sự yên bình của một buổi sáng mùa đông, mà là sự tĩnh lặng trước cơn bão. Ánh mắt họ giao nhau, một bên là sự khiêu khích rực cháy của tuổi trẻ, một bên là sự kìm nén thâm sâu của một người đàn ông đã nếm trải đủ đắng cay trên đời.

"Em chưa bao giờ hối hận vì bất cứ điều gì liên quan đến chú." Diệp An thì thầm, hơi thở cô phả vào không gian giữa hai người.

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Thẩm Quân vang lên trên bàn, phá tan khoảnh khắc căng thẳng. Anh buông tay cô ra, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày như một chiếc mặt nạ được đeo lên vội vã.

"Tôi phải đi làm bây giờ. Đừng quên lát nữa tài xế sẽ đưa em đến trường nhạc."

Anh đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác dạ treo trên giá và bước nhanh ra cửa, không ngoảnh lại. Diệp An nhìn theo bóng lưng anh, môi khẽ nở một nụ cười thắng thế. Cô biết, dù anh có cố gắng giữ vẻ ngoài lạnh lùng đến đâu, thì "bản phục chế" mà anh hằng nâng niu đã bắt đầu có những vết nứt mà anh không tài nào hàn gắn lại được bằng những quy tắc cũ kỹ.

Bữa tối tối nay, chắc chắn sẽ không còn lặng lẽ như thế này nữa.