Phòng làm việc của Thẩm Quân luôn là "vùng cấm địa" vào ban ngày, nhưng chiều nay, cánh cửa khép hờ như một lời mời gọi thầm lặng. Diệp An bước vào, tay cầm một khay trà nhỏ. Cô thấy anh đang đứng bên giá vẽ lớn, lưng đối diện với cửa, hoàn toàn đắm chìm vào việc phục chế một bức sơn dầu khổ lớn từ thế kỷ 19.
Hôm nay anh không mặc áo khoác, chỉ có chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi được xắn tay áo lên quá khuỷu, lộ ra cánh tay săn chắc với những đường gân nam tính. Thẩm Quân đang tập trung cao độ, chiếc cọ trong tay anh di chuyển cực kỳ nhẹ nhàng, tỉ mỉ dặm lại màu sắc cho đôi môi của một nữ thần trong tranh.
"Trà của chú đây." Diệp An khẽ tiếng.
Thẩm Quân không quay lại, chỉ khẽ ậm ừ: "Đặt đó đi."
Diệp An không rời đi ngay. Cô tò mò tiến lại gần, đứng sát bên cạnh anh để quan sát. Ánh nắng buổi chiều tà yếu ớt xuyên qua cửa sổ, hắt lên nghiêng mặt của anh một vẻ đẹp trầm mặc, giống như một bức tượng điêu khắc đá cẩm thạch sống động.
"Màu đỏ này... hình như hơi đậm so với bản gốc phải không chú?" Cô đột ngột lên tiếng, ngón tay chỉ vào bảng pha màu trên tay anh.
Thẩm Quân hơi khựng lại. Anh quay sang nhìn cô, khoảng cách quá gần khiến anh có thể thấy cả những đốm nắng li ti trong đồng tử của Diệp An. "Màu sắc sẽ nhạt đi khi khô. Em cũng học nghệ thuật, lẽ ra phải biết điều này chứ?"
"Em chỉ muốn kiểm tra sự tập trung của chú thôi." Diệp An mỉm cười, đôi mắt lấp lánh sự tinh quái. Cô tiến thêm nửa bước, định với tay lấy một chiếc cọ khác trên bàn, nhưng vì sơ ý, khuỷu tay cô va vào tay cầm cọ của Thẩm Quân.
Chiếc cọ đang đẫm màu sơn đỏ thắm trượt khỏi quỹ đạo, vạch một đường dài sắc sảo ngay trên lồng ngực áo sơ mi trắng của anh.
"Ôi! Em xin lỗi..." Diệp An thốt lên, nhưng trong giọng nói lại chẳng có mấy phần hối lỗi. Cô vội vàng đặt khay trà xuống, vớ lấy chiếc khăn lụa trên bàn và áp sát vào ngực anh, cố gắng lau đi vệt sơn đỏ rực như máu ấy.
"Để yên đó, Diệp An." Giọng Thẩm Quân trở nên trầm đặc, mang theo một sự cảnh báo rõ rệt.
Nhưng Diệp An như không nghe thấy. Bàn tay cô nhỏ nhắn, cách một lớp vải mỏng, cô có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập mạnh và lồng ngực vững chãi của anh đang phập phồng theo từng nhịp thở. Cô cố tình lau chậm lại, những ngón tay vô tình lướt qua những chiếc khuy áo sơ mi, khiến vệt sơn đỏ càng loang rộng ra, trông như một đóa hồng rực cháy trên nền tuyết trắng.
Thẩm Quân đột ngột nắm chặt lấy cổ tay cô, ép cô dừng lại. Sức mạnh từ bàn tay anh khiến cô hơi đau, nhưng sự hưng phấn trong lòng lại bùng lên mãnh liệt.
"Em cố ý đúng không?" Anh gằn giọng, đôi mắt đen sâu thẳm giờ đây tràn ngập sự nguy hiểm.
"Em không..." Diệp An ngước nhìn anh, hơi thở cô trở nên dồn dập. "Sơn đỏ khó sạch lắm, chú nên cởi áo ra để em mang đi giặt ngay."
Thẩm Quân nhìn chằm chằm vào đôi môi đang khẽ run rẩy của cô, rồi nhìn xuống vệt sơn đỏ trên ngực mình. Màu đỏ ấy quá chói mắt, quá khiêu khích, giống như sự tồn tại của cô trong cuộc đời yên ả của anh vậy. Một sự sai lệch tuyệt đẹp mà anh không cách nào xóa bỏ.
Anh từ từ buông tay cô ra, nhưng không lùi lại. Thay vào đó, anh bắt đầu chậm rãi tháo từng chiếc khuy áo sơ mi ngay trước mặt cô. Từng tấc da thịt màu đồng khỏe khoắn dần lộ diện, mang theo hơi nóng của một người đàn ông trưởng thành khiến không khí trong phòng làm việc như bị rút cạn oxy.
"Nếu em đã muốn giặt, thì cầm lấy."
Anh cởi phăng chiếc áo, ném nó vào tay cô. Thân hình bán khỏa thân của anh dưới ánh hoàng hôn mang một sức hút nguyên thủy đầy áp chế. Thẩm Quân tiến sát lại, cúi đầu xuống bên tai cô, thì thầm bằng giọng điệu mà chỉ những người tình mới dùng để nói với nhau:
"Lần sau, nếu muốn tôi cởi áo, em cứ việc nói thẳng. Không cần phải dùng đến sơn đâu."
Nói xong, anh quay lưng bước thẳng vào phòng tắm bên trong phòng làm việc, để lại Diệp An đứng ngây người với chiếc áo sơ mi còn vương hơi ấm và mùi đàn hương nồng nàn của anh trong tay. Trên chiếc áo trắng, vệt sơn đỏ vẫn còn đó, như một dấu ấn tội lỗi đánh dấu sự khởi đầu cho một sự chiếm hữu mới.