MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm An LànhChương 6

Đêm An Lành

Chương 6

684 từ · ~4 phút đọc

Sau sự cố vệt sơn đỏ, một bầu không khí kỳ lạ bao trùm lấy biệt thự họ Thẩm. Thẩm Quân dường như ít nói hơn, anh vùi đầu vào công việc đến tận khuya, nhưng ánh mắt anh mỗi khi lướt qua Diệp An lại chứa đựng một sự nồng nàn khó cưỡng.

Đêm ấy, một cơn bão tuyết bất ngờ tràn về. Gió rít gào qua khe cửa, cái lạnh cắt da cắt thịt len lỏi vào từng ngóc ngách. Diệp An cuộn mình trong chăn, nhưng cái lạnh từ đôi bàn chân vẫn khiến cô run rẩy. Đột nhiên, cánh cửa phòng khẽ mở, một bóng người cao lớn bước vào cùng với ánh sáng mờ ảo từ hành lang.

Thẩm Quân tiến lại gần giường, trên tay anh là một túi sưởi ấm. Anh không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ chiếc điện thoại phản chiếu gương mặt góc cạnh, trầm mặc.

"Tôi nghe thấy tiếng em trở mình." Anh nói nhỏ, giọng trầm thấp hòa lẫn với tiếng gió ngoài kia.

Anh ngồi xuống mép giường, một hành động mà trước đây anh chưa bao giờ làm vào giờ này. Thẩm Quân nhẹ nhàng nhấc lớp chăn lên, bàn tay to lớn và ấm nóng của anh nắm lấy đôi bàn chân lạnh ngắt của Diệp An. Cô khẽ giật mình, định rụt lại, nhưng anh đã giữ chặt.

"Đừng cử động. Em lạnh đến mức này mà vẫn không chịu gọi tôi sao?"

Anh bắt đầu dùng đôi bàn tay thô ráp nhưng đầy sức mạnh của mình để xoa bóp đôi chân cho cô. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua da thịt, len lỏi vào tận mạch máu, khiến cả người Diệp An nóng bừng lên. Sự quan tâm này đã vượt xa giới hạn của một người giám hộ. Nó mang theo sự săn sóc dịu dàng, nhưng cũng đầy tính chiếm hữu, như thể anh đang nâng niu một món đồ quý giá thuộc quyền sở hữu duy nhất của mình.

"Chú Thẩm... chú không cần làm vậy đâu." Diệp An thì thầm, hơi thở cô trở nên rối loạn.

Thẩm Quân không dừng lại. Anh ngước mắt nhìn cô trong bóng tối, đôi mắt anh rực sáng một cách lạ thường. "Tôi đã nói rồi, em là tác phẩm của tôi. Tôi không cho phép tác phẩm của mình bị tổn hại, dù chỉ là một chút hơi lạnh."

Anh đặt túi sưởi xuống chân cô, nhưng bàn tay vẫn không rời đi. Thay vào đó, anh chậm rãi vuốt ve dọc theo bắp chân mịn màng của cô, dừng lại ở đầu gối. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp trong không gian tĩnh mịch và chật hẹp của chiếc giường tạo nên một lực hút mãnh liệt.

"Diệp An, đôi khi tôi tự hỏi..." Anh bỏ lửng câu nói, cúi người sát lại gần cô. Mùi đàn hương và mùi tuyết lạnh từ người anh bao vây lấy cô. "Tôi đang bảo vệ em, hay đang tự giam cầm chính mình trong sự hiện diện của em?"

Bàn tay anh luồn vào sau gáy cô, kéo cô ngồi dậy. Khoảng cách gần đến mức Diệp An có thể cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập của anh sau lớp áo len mỏng. Anh không hôn cô, nhưng môi anh lướt nhẹ qua gò má cô, một sự đụng chạm hờ hững nhưng lại mang sức công phá kinh khủng đối với lý trí.

"Ngủ đi." Anh thì thầm vào tai cô, giọng nói khàn đặc đầy vẻ kìm nén.

Anh buông cô ra, đứng dậy và bước nhanh ra khỏi phòng như đang chạy trốn khỏi một thứ gì đó đáng sợ. Diệp An nằm lại trong bóng tối, cảm giác hơi ấm từ bàn tay anh vẫn còn vương vấn trên da thịt. Cô biết, sự quan tâm "không đúng mực" này chính là vết nứt cuối cùng trên bức tường đạo đức mà anh đã dày công xây dựng.

Mùa đông này, không chỉ có tuyết tan, mà cả những xiềng xích cuối cùng cũng bắt đầu rạn vỡ.