MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm An LànhChương 7

Đêm An Lành

Chương 7

713 từ · ~4 phút đọc

Buổi tối hôm đó, trường nghệ thuật của Diệp An tổ chức một buổi dạ tiệc tiền Giáng sinh. Để chuẩn bị cho sự kiện này, Diệp An đã chọn một chiếc váy lụa màu đỏ rượu vang — màu sắc mà Thẩm Quân thường dùng để phục chế những bức tranh về giới quý tộc xưa cũ. Chiếc váy có thiết kế cổ yếm, để lộ hoàn toàn bờ vai thon thả và tấm lưng trần trắng muốt, một sự đối lập rực rỡ với cái lạnh giá đang bủa vây bên ngoài cửa sổ.

Diệp An đứng trước chiếc gương lớn trong phòng thay đồ, đôi tay loay hoay với sợi dây khóa kéo mảnh mai nằm dọc sống lưng. Dây khóa bị kẹt ở lưng chừng, ngay vị trí nhạy cảm giữa hai xương bả vai.

"Cần giúp không?"

Tiếng nói trầm thấp vang lên từ phía cửa. Thẩm Quân đã đứng đó từ lúc nào. Anh mặc một bộ suit thủ công màu xanh đen, vẻ ngoài lịch lãm đến nghẹt thở. Anh không bước vào ngay, chỉ đứng ở ranh giới giữa ánh sáng hành lang và bóng tối trong phòng, đôi mắt nheo lại nhìn bóng hình cô phản chiếu trong gương.

"Khóa kéo bị kẹt rồi ạ." Diệp An xoay người lại một nửa, đôi mắt trong gương chạm vào ánh nhìn của anh.

Thẩm Quân chậm rãi bước tới. Mỗi bước chân của anh trên thảm lông dường như đều nặng nề hơn thường lệ. Khi anh đứng sau lưng cô, Diệp An có thể thấy rõ sự tương phản qua tấm gương lớn: bàn tay to lớn, thô ráp của anh đặt lên bờ vai mảnh mai, trắng sứ của cô.

Sự tiếp xúc trực tiếp khiến Diệp An khẽ rùng mình. Đầu ngón tay của Thẩm Quân lạnh lẽo, nhưng hơi thở của anh khi cúi xuống gần cổ cô lại nóng rực. Anh không vội vàng kéo khóa, mà thay vào đó, ngón tay cái của anh khẽ lướt nhẹ dọc theo đường sống lưng tinh tế của cô, từ gáy xuống đến điểm khóa bị kẹt.

Trong gương, Diệp An bắt gặp ánh mắt của anh. Đó không còn là ánh mắt của một người giám hộ đang chăm sóc đứa con nuôi. Đó là ánh mắt của một kẻ săn mồi đang nhìn ngắm món đồ quý giá nhất của mình, một ánh nhìn đầy dục vọng, khao khát và cả sự đau đớn vì phải kìm nén. Anh không hề nhìn đi chỗ khác, mà trực diện đối đầu với sự quan sát của cô qua mặt kính phẳng lặng.

"Váy rất đẹp." Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc như tiếng giấy nhám chà sát lên gỗ cổ. "Nhưng nó quá... hở hang."

"Chú không thích sao?" Diệp An khẽ hỏi, hơi nghiêng đầu để lộ ra đường cong quyến rũ của chiếc cổ.

Thẩm Quân không trả lời ngay. Bàn tay anh nắm lấy đầu khóa kéo, nhưng thay vì kéo lên, anh lại dừng lại rất lâu ở đó. Qua tấm gương, cô thấy yết hầu của anh khẽ chuyển động. Anh đang đấu tranh dữ dội với chính bản thân mình. Cuối cùng, anh kéo mạnh khóa lên tận cùng, che đi bờ vai trần nhưng lại vô tình thắt chặt thêm sợi dây liên kết vô hình giữa hai người.

"Tôi thích." Anh nói, hơi thở phả vào vành tai cô. "Nhưng tôi không thích việc những người đàn ông khác cũng sẽ nhìn em bằng ánh mắt mà tôi đang nhìn lúc này."

Anh buông cô ra, nhưng trước khi rời đi, đôi bàn tay anh vẫn nán lại trên vai cô thêm vài giây, một cái siết nhẹ đầy tính chiếm hữu. Trong gương, Diệp An thấy gương mặt anh lại trở về vẻ lạnh lùng như một pho tượng đá, nhưng đôi mắt anh vẫn rực cháy, thiêu đốt tấm lưng cô ngay cả khi anh đã quay người bước ra ngoài.

Diệp An nhìn mình trong gương, chạm vào vị trí anh vừa siết tay. Cô biết, buổi tiệc tối nay không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng duy nhất là ánh mắt ấy — ánh mắt của một kẻ đã chính thức bước chân vào vực thẳm của sự cấm đoán.