MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm An LànhChương 8

Đêm An Lành

Chương 8

886 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Thẩm Quân phải rời đi sớm để tham dự một buổi thẩm định tranh tại bảo tàng thành phố. Căn biệt thự trở nên trống trải và tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Diệp An đi dạo qua những dãy hành lang, đôi chân vô thức dẫn lối cô đến trước phòng làm việc của anh.

Cánh cửa không khóa.

Bình thường, cô vẫn luôn tôn trọng sự riêng tư của anh, nhưng cảm giác về ánh mắt và hơi ấm đêm qua khiến sự tò mò trong cô bùng lên như một ngọn lửa không thể kiểm soát. Cô bước vào, mùi hương gỗ đàn hương và mùi dầu pha sơn quen thuộc bủa vây lấy cô. Căn phòng gọn gàng đến mức cực đoan, ngoại trừ chiếc bàn làm việc gỗ sồi lớn nằm ở góc phòng.

Ở góc dưới cùng bên phải của bàn, có một ngăn kéo nhỏ luôn được khóa kỹ. Nhưng hôm nay, có lẽ vì vội vàng, chùm chìa khóa bạc của Thẩm Quân vẫn còn cắm hờ ở ổ khóa.

Tim Diệp An đập liên hồi. Cô ngồi vào chiếc ghế da lớn của anh, nơi vẫn còn vương chút hơi ấm nhạt nhòa, rồi chậm rãi xoay chìa khóa. Một tiếng "tách" nhỏ vang lên khô khốc.

Ngăn kéo mở ra.

Bên trong không phải là tài liệu kinh doanh hay những bản hợp đồng giá trị. Thứ đầu tiên đập vào mắt cô là một cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ, những trang giấy đã ngả màu vàng úa. Diệp An run rẩy lật mở trang đầu tiên.

Đó là những bức ký họa. Nhưng không phải ký họa về các vị thần hay danh nhân, mà là ký họa về cô.

Từng trang, từng trang một là hình ảnh Diệp An ở những lứa tuổi khác nhau. Diệp An lúc mười tuổi với đôi mắt sầu thảm trong ngày tang lễ; Diệp An lúc mười lăm tuổi đang ngủ gật bên phím đàn; và Diệp An của tuổi mười chín, đứng dưới ánh trăng với tà váy mỏng. Từng nét vẽ đều cực kỳ chi tiết và chứa đựng một sự nâng niu đến ám ảnh. Dưới mỗi bức vẽ là những dòng chữ viết tay bằng mực đen, nét chữ sắc sảo nhưng đầy dằn vặt của Thẩm Quân:

"Ngày... tháng... năm... Hôm nay cô ấy cười với một người bạn cùng lớp. Một cảm giác tội lỗi nảy sinh trong lòng tôi. Tôi muốn nhốt cô ấy lại, chỉ để mình tôi thấy nụ cười đó."

"Ngày... tháng... năm... Cô ấy đã trưởng thành. Ranh giới mà tôi cố công dựng lên đang sụp đổ. Mỗi lần chạm vào cô ấy, tôi lại thấy mình là một kẻ đê tiện."

Ở dưới cùng của ngăn kéo, Diệp An tìm thấy một chiếc hộp nhung nhỏ. Khi mở ra, cô bàng hoàng nhận ra bên trong là chiếc kẹp tóc bằng hồng ngọc mà cô đã làm mất năm mười sáu tuổi. Hóa ra, anh đã nhặt được và giữ nó bấy lâu nay, như một vật báu thầm kín.

Diệp An cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Hóa ra, sự lạnh lùng của anh, sự nghiêm khắc của anh, tất cả chỉ là một lớp vỏ bọc cho một tình yêu mang tính chiếm hữu đến cực đoan. Anh không chỉ giám hộ cuộc đời cô, anh còn giam cầm chính mình trong nỗi khao khát cô suốt mười năm ròng rã.

"Em đang tìm gì ở đó sao?"

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía cửa khiến Diệp An rùng mình đánh rơi cuốn sổ. Thẩm Quân đã đứng đó từ lúc nào, bóng hình cao lớn của anh che khuất ánh sáng ngoài hành lang, khiến căn phòng đột ngột trở nên tối sầm và đầy áp lực.

Anh bước tới, ánh mắt dừng lại ở ngăn kéo đang mở toang và cuốn sổ nằm dưới đất. Gương mặt anh không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày, thay vào đó là một sự tức giận pha lẫn với nỗi nhục nhã bị phơi bày.

Thẩm Quân tiến lại gần, ép Diệp An lùi sâu vào chiếc ghế da lớn. Anh chống hai tay xuống thành ghế, giam cô vào giữa lồng ngực mình, đôi mắt anh rực lên một thứ ánh sáng tối tăm và nguy hiểm.

"Em đã thấy hết rồi đúng không?" Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc và run rẩy. "Bí mật về kẻ giám hộ đạo mạo của em... em có thấy ghê tởm không, Diệp An?"

Diệp An không nhìn xuống, cô ngước mắt lên, đối diện với sự sụp đổ của anh. "Tại sao chú lại giấu em? Tại sao chú lại để cả hai chúng ta phải đau đớn như vậy?"

Thẩm Quân bật cười, một tiếng cười tự giễu đầy cay đắng. Anh cúi xuống, môi anh sát bên tai cô, hơi thở nóng hổi và dồn dập: "Vì nếu tôi không giấu, tôi sợ mình sẽ không thể kiềm chế được mà biến em thành của riêng tôi mãi mãi. Và bây giờ, chính em đã phá vỡ rào chắn cuối cùng đó."

Cái lạnh ngoài trời dường như đã biến mất, nhường chỗ cho một ngọn lửa âm ỉ đang bắt đầu bùng cháy dữ dội trong căn phòng ngập mùi đàn hương.