MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không QuênChương 1: ĐÊM ĐỊNH MỆNH VÀ SỰ BIẾN MẤT KHÔNG DẤU VẾT

Đêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không Quên

Chương 1: ĐÊM ĐỊNH MỆNH VÀ SỰ BIẾN MẤT KHÔNG DẤU VẾT

670 từ · ~4 phút đọc

Thành phố S, đêm giao thừa 5 năm trước.

Tiếng pháo hoa nổ vang trời từ phía bến cảng, thắp sáng cả bầu trời đêm đông lạnh giá. Nhưng bên trong căn penthouse sang trọng của Phó Kính Thần, không khí còn nóng bỏng hơn gấp bội.

Mùi rượu vang đỏ nồng nàn quyện với hương nước hoa nhàn nhạt, thanh khiết từ cơ thể người con gái đang run rẩy dưới thân anh. Phó Kính Thần chưa bao giờ là người mất kiểm soát, nhưng đêm nay, dưới tác động của men rượu và đôi mắt đẫm nước, đầy vẻ khẩn cầu của Tô Nhiên, mọi lý trí của anh đều tan thành tro bụi.

"Nhiên Nhiên, em có biết mình đang làm gì không?" – Giọng anh trầm khàn, đầy vẻ kiềm chế.

Tô Nhiên không trả lời, cô chỉ chủ động vòng tay qua cổ anh, kéo anh xuống một nụ hôn nồng cháy. Đôi môi cô hơi run, vụng về nhưng lại mang theo sự kiên định đến đau lòng. Đêm nay cô muốn anh, muốn để lại một dấu ấn không thể phai mờ trong cuộc đời người đàn ông này trước khi mọi thứ chấm dứt.

Quần áo rơi ngổn ngang từ cửa vào đến giường ngủ. Trong ánh đèn ngủ mờ ảo, hai cơ thể quấn quýt lấy nhau không rời. Phó Kính Thần như một con mãnh thú bị bỏ đói lâu ngày, anh tham lam chiếm hữu từng tấc da thịt mịn màng của cô. Tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ nhỏ vụn hòa lẫn vào tiếng pháo hoa rộn rã ngoài kia.

Anh khẽ cắn lên bờ vai trắng ngần của cô, để lại một dấu ấn đỏ chói lọi như lời tuyên bố chủ quyền: "Từ nay về sau, em chỉ có thể là của tôi."

Tô Nhiên cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc. Trong khoảnh khắc thăng hoa nhất, cô ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn của anh, thầm thì trong lòng: “Phó Kính Thần, xin lỗi… và em yêu anh.”

Sáng hôm sau.

Ánh nắng ngày đầu năm mới xuyên qua rèm cửa, chiếu lên khuôn mặt điển trai của Phó Kính Thần. Anh khẽ nhíu mày, theo bản năng đưa tay sang bên cạnh để ôm lấy người con gái nhỏ nhắn của mình.

Nhưng, khoảng trống bên cạnh lạnh ngắt.

Phó Kính Thần giật mình mở mắt. Căn phòng trống rỗng. Không có bóng dáng Tô Nhiên, không có mùi hương quen thuộc. Chỉ còn lại bộ ga giường lộn xộn và vết máu đỏ thẫm khô lại trên tấm nệm trắng – minh chứng cho sự trong trắng cô đã trao cho anh đêm qua.

Anh bật dậy, vội vàng vơ lấy chiếc áo choàng tắm rồi chạy khắp nhà. "Tô Nhiên! Nhiên Nhiên!"

Phòng khách, nhà bếp, phòng tắm… tất cả đều yên lặng đến đáng sợ. Trên bàn trà, một phong thư màu trắng đơn giản nằm lạc lõng. Phó Kính Thần run rẩy mở ra, bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay mềm mại nhưng vô tình:

"Đêm qua chỉ là một sai lầm khi cả hai cùng say. Đừng tìm tôi, chúng ta… không chung đường."

Anh vò nát tờ giấy, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ. Anh gọi vào số điện thoại của cô, nhưng chỉ nhận được thông báo: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."

Tô Nhiên đã biến mất. Biến mất một cách triệt để như thể cô chưa từng xuất hiện trong cuộc đời anh.

Phó Kính Thần đứng lặng giữa căn phòng rộng lớn, bàn tay siết chặt thành nắm đấm đến trắng bệch. Một nỗi hận thù len lỏi vào tim, hòa quyện cùng nỗi nhớ nhung điên cuồng.

"Tô Nhiên, tốt nhất là em đừng để tôi tìm thấy. Nếu không, tôi sẽ khiến em phải hối hận vì đã dám trêu đùa tôi như vậy!"

Năm ấy, anh 22 tuổi, lần đầu biết yêu và cũng lần đầu biết thế nào là bị bỏ rơi tận cùng.