MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không QuênChương 2: CUỘC GẶP LẠI TÌNH CỜ TẠI BỮA TIỆC CUỐI NĂM

Đêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không Quên

Chương 2: CUỘC GẶP LẠI TÌNH CỜ TẠI BỮA TIỆC CUỐI NĂM

800 từ · ~4 phút đọc

Để tạo sự đối lập mạnh mẽ với chương 1, Chương 2 cần tập trung vào sự thay đổi của cả hai: Một Phó Kính Thần quyền lực, tàn nhẫn và một Tô Nhiên điềm tĩnh nhưng đầy bí mật.

CHƯƠNG 2: CUỘC GẶP LẠI TÌNH CỜ TẠI BỮA TIỆC CUỐI NĂM

5 năm sau.

Trung tâm triển lãm quốc tế thành phố S hôm nay rực rỡ ánh đèn. Đây là bữa tiệc cuối năm của tập đoàn Phó Thị - đế chế kinh doanh hàng đầu hiện nay. Giới thượng lưu, các đại minh tinh và giới truyền thông đều đổ về đây, nhưng tâm điểm của mọi sự chú ý chỉ có một: Phó Kính Thần.

Anh đứng đó, bộ vest thủ công màu đen tuyền ôm sát cơ thể cao lớn, gương mặt hoàn hảo như tạc tượng nhưng lại phủ một lớp băng lạnh lẽo. 5 năm tôi luyện đã biến chàng trai ấm áp năm nào thành một "lão đại" thương trường khiến ai cũng phải kiềng dè.

Bên cạnh anh là những lời nịnh nọt, những tiểu thư quyền quý cố gắng thu hút ánh nhìn của anh, nhưng Phó Kính Thần chỉ hờ hững nhấp rượu, đôi mắt chim ưng thỉnh thoảng lại hiện lên vẻ chán chường.

"Sếp Phó, đây là kiến trúc sư trưởng của dự án 'Minh Châu' sắp tới – cô Tô Nhiên, vừa từ nước ngoài trở về."

Tiếng giới thiệu của trợ lý vang lên bên tai. Cái tên "Tô Nhiên" tựa như một mồi lửa ném vào kho xăng đã đóng băng suốt 5 năm qua.

Phó Kính Thần cứng người, ly rượu vang trong tay khẽ lắc mạnh. Anh chậm rãi xoay người lại.

Cách đó ba bước chân, một người phụ nữ trong bộ váy dạ hội màu xanh ngọc bích ôm sát lấy những đường cong hoàn mỹ đang đứng đó. Mái tóc dài xoăn nhẹ xõa trên bờ vai trắng ngần – bờ vai mà trong những giấc mơ điên cuồng nhất, anh vẫn thường thấy mình cắn lên đó để đánh dấu chủ quyền.

Cô gầy hơn trước, nhưng lại mang một vẻ mặn mà, xa cách khiến người ta không thể rời mắt.

Tô Nhiên nhìn người đàn ông trước mặt, tim cô như ngừng đập trong một nhịp. Cô đã chuẩn bị tâm lý hàng nghìn lần cho cuộc gặp này, nhưng khi đối diện với đôi mắt sâu thẳm đầy lửa hận của anh, đầu gối cô vẫn không tự chủ được mà run rẩy.

"Chào anh, Phó tổng. Rất vinh dự được hợp tác cùng anh." – Cô cố giữ giọng bình thản, đưa bàn tay thon dài ra phía trước.

Không gian xung quanh như đông cứng lại. Mọi người đều nín thở nhìn phản ứng của Phó Kính Thần.

Thay vì bắt tay, anh bước tới một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người đến mức cô có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc trên người anh. Anh cúi xuống, ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô rùng mình.

"Tô kiến trúc sư, em có vẻ rất giỏi trong việc đóng kịch?" – Giọng anh trầm thấp, chỉ đủ cho hai người nghe, chứa đựng sự mỉa mai tột cùng.

Tô Nhiên tái mặt, nhưng vẫn cố mỉm cười chuyên nghiệp: "Tôi không hiểu anh đang nói gì."

Bàn tay to lớn của Phó Kính Thần bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, siết chặt đến mức cô khẽ nhíu mày vì đau. Anh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt như muốn lột trần mọi lớp ngụy trang của cô.

"Không hiểu? 5 năm trước, em cầm tiền của tôi rồi bỏ chạy như một con thú nhỏ... Bây giờ lại đường hoàng xuất hiện trước mặt tôi với tư cách đối tác?"

"Anh buông ra... mọi người đang nhìn..." – Cô thầm thì khẩn cầu.

Phó Kính Thần không những không buông mà còn kéo cô sát hơn, ép cô vào một cột đá lớn ở góc khuất của sảnh tiệc. Anh nhìn xuống đôi môi đỏ mọng mà anh từng khao khát đến phát điên, giọng nói trở nên khàn đục:

"5 năm qua, tôi đã nghĩ ra một nghìn cách để trừng phạt em nếu chúng ta gặp lại. Tô Nhiên, trò chơi của em kết thúc rồi. Đêm cuối năm năm ấy em nợ tôi cái gì, từ nay về sau, em phải trả đủ cả vốn lẫn lãi."

Anh buông tay ra, để lại những dấu ngón tay đỏ ửng trên làn da trắng sứ của cô. Phó Kính Thần nhếch môi cười lạnh rồi quay lưng bước đi, để lại Tô Nhiên đứng đó với hơi thở dồn dập và nỗi sợ hãi dâng trào.

Cô biết, cơn ác mộng ngọt ngào mang tên Phó Kính Thần chỉ mới thực sự bắt đầu.