Bữa tiệc vẫn tiếp diễn với tiếng nhạc thăng hoa, nhưng đối với Tô Nhiên, không khí xung quanh như vừa bị rút cạn oxy. Cô đứng tựa vào cột đá, cố gắng hít thở sâu để ngăn trái tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực.
Chưa đầy năm phút sau, trợ lý của Phó Kính Thần – một người đàn ông đeo kính cận với vẻ mặt nghiêm nghị – xuất hiện trước mặt cô.
"Tô tiểu thư, Phó tổng mời cô lên phòng nghỉ ở tầng 5 để thảo luận thêm về bản thiết kế dự án Minh Châu."
Tô Nhiên siết chặt chiếc túi cầm tay: "Bây giờ đang là bữa tiệc, liệu có quá đường đột không? Tôi nghĩ chúng ta có thể hẹn một buổi làm việc chính thức tại văn phòng."
Trợ lý mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến mắt: "Phó tổng nói, nếu cô từ chối, dự án này sẽ bị hủy bỏ ngay lập tức. Và cô biết đấy, không một công ty nào ở thành phố S này dám nhận một kiến trúc sư bị Phó Thị từ chối."
Đây không phải lời mời, đây là một mệnh lệnh.
Cánh cửa phòng VIP ở tầng 5 mở ra rồi đóng sập lại ngay khi Tô Nhiên vừa bước vào. Căn phòng rộng lớn chỉ thắp vài ngọn đèn tường vàng nhạt, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhạng.
Phó Kính Thần đang đứng bên cửa sổ sát đất, tấm lưng rộng lớn của anh như chắn hết ánh sáng từ những tòa nhà chọc trời ngoài kia. Anh không quay lại, nhưng giọng nói lạnh lẽo đã vang lên:
"Đã lâu không gặp, Tô tiểu thư! 5 năm qua, trình độ 'trốn tìm' của em có vẻ thăng tiến, nhưng trình độ chọn đàn ông thì hình như vẫn dậm chân tại chỗ?"
Tô Nhiên đứng ở giữa phòng, cố giữ tư thế kiêu hãnh: "Phó tổng, tôi đến đây để bàn công việc, không phải để nghe anh mỉa mai chuyện cá nhân."
Phó Kính Thần chậm rãi xoay người. Anh thong thả bước về phía cô, mỗi bước chân nện xuống sàn thảm như đang giẫm lên dây thần kinh của cô. Khi chỉ còn cách một sải tay, anh dừng lại, ánh mắt rực lửa hận thù quét qua gương mặt cô.
"Công việc? Em nghĩ tôi bỏ ra hàng chục tỷ đồng để thuê một kiến trúc sư chỉ vì tài năng của em sao?"
Anh đưa tay lên, ngón trỏ thô ráp khẽ mơn trớn từ gò má xuống đến xương quai xanh của cô, khiến cô rùng mình sởn gai ốc.
"Tôi bỏ tiền ra là để mua lại cái đêm giao thừa mà em đã nợ tôi."
Tô Nhiên lùi lại một bước, giọng run run: "Anh điên rồi! Chuyện cũ đã qua, lúc đó chúng ta đều còn trẻ..."
"Qua?" – Phó Kính Thần đột ngột vươn tay, siết lấy eo cô rồi kéo mạnh về phía mình. Sự va chạm cơ thể đột ngột khiến Tô Nhiên thốt lên một tiếng nhẹ. Khối cơ ngực rắn chắc của anh ép sát vào lồng ngực phập phồng của cô.
"Đối với em là qua, nhưng đối với tôi, nó mới chỉ là bắt đầu." – Anh cúi thấp đầu, môi suýt chạm vào môi cô, hơi thở nồng mùi rượu và thuốc lá bạc hà bao trùm lấy cô.
"Tô Nhiên, ánh mắt này của em... 5 năm trước nó tràn đầy sự cầu khẩn dưới thân tôi. Bây giờ nó lại chứa đầy sự sợ hãi. Em nói xem, tôi nên dùng cách nào để khiến em nhớ lại mùi vị của đêm đó?"
Ánh mắt anh tối sầm lại, chất chứa một sự khao khát chiếm hữu điên cuồng. Tô Nhiên cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề, cô cố sức đẩy anh ra nhưng đôi cánh tay anh như gọng kìm sắt, không hề xê dịch.
"Đừng... Phó Kính Thần, đây là khách sạn..."
"Khách sạn thì sao? Cả cái khách sạn này đều là của tôi!"
Anh cười lạnh một tiếng, bàn tay to lớn bắt đầu di chuyển xuống phía sau lưng áo hở sâu của cô, lướt trên làn da mịn màng như lụa. Sự tiếp xúc da thịt khiến cả hai đều khựng lại một nhịp – một luồng điện quen thuộc chạy dọc sống lưng, đánh thức những ký ức hoang dại mà họ đã cố chôn giấu suốt nửa thập kỷ.
Đúng lúc đó, điện thoại của Tô Nhiên trong túi xách vang lên liên hồi.
Phó Kính Thần khẽ nheo mắt, nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình: "Đàn anh Lâm".
Cơn giận dữ bùng phát trong đáy mắt anh. Anh giật lấy chiếc túi, ném mạnh xuống ghế sofa rồi ép cô ngã nhào xuống lớp nệm mềm mại.
"Muốn nghe điện thoại của tình nhân? Để xem tối nay em có sức mà nghe hay không!"