MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không QuênChương 4: CẠM BẪY CỦA TỔNG TÀI: CÔ BUỘC PHẢI CẦU XIN ANH GIÚP ĐỠ

Đêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không Quên

Chương 4: CẠM BẪY CỦA TỔNG TÀI: CÔ BUỘC PHẢI CẦU XIN ANH GIÚP ĐỠ

733 từ · ~4 phút đọc

Ánh sáng từ màn hình điện thoại của Tô Nhiên tắt lịm sau cú ném của Phó Kính Thần. Không gian trong phòng VIP trở nên đặc quánh, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của hai người.

Tô Nhiên ngã trên ghế sofa, mái tóc rối bời xõa trên tấm nệm nhung. Cô cố gắng ngồi dậy, chỉnh lại chiếc váy dạ hội đã hơi xộc xệch, đôi mắt ngập nước nhìn anh: "Phó Kính Thần, anh rốt cuộc muốn gì? Nếu là để trả thù cho sự biến mất của tôi năm đó, anh đã nhục mạ tôi đủ chưa?"

Phó Kính Thần thong thả cài lại khuy măng sét, nụ cười trên môi anh không chút ấm áp: "Nhục mạ? Tô tiểu thư, em đánh giá mình cao quá rồi. Tôi là một thương nhân, tôi chỉ quan tâm đến lợi ích. Mà hiện tại, lợi ích của em... đang nằm trong tay tôi."

Anh thong thả lấy từ trong túi áo ra một tập tài liệu mỏng, ném xuống bàn trà trước mặt cô. "Công ty kiến trúc của em đang nợ xấu, đúng không? Và dự án ở phía Nam mà em kỳ vọng nhất vừa bị rút vốn vào chiều nay."

Tô Nhiên sững người, mặt cắt không còn giọt máu. Tim cô thắt lại. Làm sao anh biết? Đó là bí mật mà cô đã cố gắng che giấu để duy trì niềm hy vọng cuối cùng của cả đội ngũ. "Là anh... anh đã nhúng tay vào?"

Phó Kính Thần không phủ nhận, anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, vắt chéo chân đầy quyền lực: "Chỉ cần một cuộc điện thoại của tôi, không một ngân hàng nào dám giải ngân cho em. Chỉ cần một cái gật đầu của tôi, công ty của em sẽ phá sản trong vòng 24 giờ tới. Lúc đó, không chỉ em mà hàng chục nhân viên dưới trướng em sẽ ra đường."

Tô Nhiên run rẩy, đôi môi trắng bệch: "Anh... anh quá tàn nhẫn!"

"Tàn nhẫn?" – Phó Kính Thần đứng bật dậy, bước tới bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt anh. "So với việc em bỏ rơi tôi đêm đó, khiến tôi như một kẻ điên chạy khắp thành phố tìm kiếm, thì chút thủ đoạn này đã là gì? Tô Nhiên, tôi muốn em hiểu cảm giác bị dồn vào ngõ cụt là như thế nào."

Anh buông tay ra, lạnh lùng nói tiếp: "Bây giờ, em có hai lựa chọn. Một là nhìn tâm huyết cả đời của mình sụp đổ. Hai là... cầu xin tôi."

Tô Nhiên nhắm mắt lại, hai hàng lệ nóng hổi lăn dài. Cô biết mình đã thua. Cô không thể ích kỷ vì lòng tự trọng của mình mà để bao nhiêu người khác phải chịu khổ. Sự nghiệp này là tất cả những gì cô có sau 5 năm bôn ba nơi xứ người.

Cô quỳ sụp xuống tấm thảm dày, đôi tay nhỏ bé run rẩy bám lấy gấu quần tây của anh. Giọng cô nghẹn đặc, đầy tủi nhục: "Phó tổng... làm ơn... xin anh giúp tôi. Đừng hủy hoại công ty."

Phó Kính Thần nhìn người phụ nữ từng là ánh sáng duy nhất của đời mình giờ đây đang quỳ dưới chân mình, trong lòng anh không có cảm giác thỏa mãn của kẻ thắng cuộc, mà chỉ thấy một cơn đau âm ỉ nhưng dữ dội hơn. Anh cúi xuống, nâng gương mặt đẫm lệ của cô lên, giọng nói khàn đặc đầy nguy hiểm:

"Muốn tôi giúp? Được thôi. Nhưng cái giá phải trả không phải là tiền."

Anh luồn tay vào làn tóc gáy của cô, kéo cô đứng dậy rồi ép sát vào tường. Khoảng cách gần đến mức cô có thể thấy được sự chiếm hữu điên cuồng trong đồng tử của anh.

"Đêm nay, ở lại đây. Phục vụ tôi cho tốt... Nếu tôi hài lòng, số nợ của em sẽ biến mất."

Tô Nhiên bàng hoàng nhìn anh. Cô biết mình vừa rơi vào cái bẫy hoàn hảo mà anh đã giăng sẵn suốt 5 năm qua. Một bản hợp đồng không bằng văn bản, nhưng lại trói buộc cả thể xác và linh hồn cô vào tay người đàn ông này một lần nữa.

"Được... tôi đồng ý." – Cô thầm thì, giọng nói tan biến trong nụ hôn trừng phạt lạnh lẽo của anh.