MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không QuênChương 5: (H NHẸ) NỤ HÔN CƯỠNG ÉP TRONG XE – SỰ TRỪNG PHẠT ĐẦU TIÊN

Đêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không Quên

Chương 5: (H NHẸ) NỤ HÔN CƯỠNG ÉP TRONG XE – SỰ TRỪNG PHẠT ĐẦU TIÊN

648 từ · ~4 phút đọc

Phó Kính Thần không để Tô Nhiên có thời gian hối hận. Anh nắm chặt cổ tay cô, lôi kéo cô đi thẳng ra lối đi riêng biệt của thang máy dành cho chủ tịch.

Xuống đến hầm gửi xe vắng lặng, anh ném cô vào hàng ghế sau của chiếc Bentley đen bóng rồi nhanh chóng lách người vào theo, khóa chặt cửa xe. Không gian rộng rãi của chiếc xe hạng sang bỗng chốc trở nên chật chội và đầy áp lực khi có sự hiện diện của anh.

"Phó Kính Thần, không phải ở đây... làm ơn..." – Tô Nhiên run rẩy, lưng cô ép sát vào cửa xe lạnh lẽo.

"Em còn tư cách để mặc cả sao?" – Anh cười lạnh, bàn tay thô ráp tháo phăng chiếc cà vạt, ánh mắt như một con dã thú đang vờn mồi. "Tôi đã đợi 5 năm để đòi lại món nợ này. Một giây tôi cũng không đợi thêm được nữa."

Nói rồi, anh cúi xuống, đánh chiếm đôi môi cô bằng một nụ hôn thô bạo. Không có sự dịu dàng, chỉ có sự trừng phạt và chiếm hữu tuyệt đối. Anh cắn nhẹ lên môi dưới của cô, bắt cô phải mở miệng để anh tiến sâu hơn, càn quét từng chút mật ngọt mà anh đã thèm khát đến phát điên suốt nửa thập kỷ.

Tô Nhiên nấc nghẹn, đôi tay nhỏ bé đẩy mạnh vào lồng ngực anh nhưng vô ích. Càng chống cự, anh càng siết chặt hơn. Nụ hôn từ môi chuyển dần xuống cổ, xuống xương quai xanh – nơi anh từng để lại dấu ấn năm nào.

Bàn tay anh không dừng lại, nó luồn qua lớp váy lụa mỏng manh, lướt trên làn da mịn màng khiến cô rùng mình co rúm. Cảm giác nóng hổi từ lòng bàn tay anh như thiêu cháy mọi sự phản kháng cuối cùng của cô.

"Nói đi, 5 năm qua có thằng khốn nào chạm vào em chưa?" – Giọng anh khàn đặc, đầy sự ghen tuông điên cuồng khi anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương thanh khiết vẫn y hệt như trong ký ức.

"Không... không có ai..." – Tô Nhiên bật khóc, tiếng khóc vỡ vụn giữa những nụ hôn vụn vặt của anh.

Phó Kính Thần dừng lại một nhịp, nhìn gương mặt đẫm lệ của người phụ nữ dưới thân. Sự yếu đuối của cô đáng lẽ phải khiến anh mủi lòng, nhưng lúc này, nó chỉ càng kích thích bản năng chinh phục trong anh. Anh tháo hàng khuy áo vest, ép sát cơ thể nóng rực của mình vào cô.

"Tốt nhất là như vậy. Vì từ đêm nay, mỗi tấc da thịt này, từng hơi thở này đều thuộc về Phó Kính Thần tôi."

Anh tiếp tục tấn công bằng những nụ hôn nồng cháy hơn, bàn tay bắt đầu những cử động mơn trớn đầy khiêu khích ở những vùng nhạy cảm. Tô Nhiên cảm thấy cơ thể mình bắt đầu có những phản ứng đáng xấu hổ. Dù lý trí hét lên phải chạy trốn, nhưng cơ thể cô lại dường như đang run rẩy đón nhận sự đụng chạm của anh – một sự thật tàn nhẫn rằng cô vẫn còn khao khát anh đến nhường nào.

Tiếng hơi thở dồn dập, tiếng vải vóc ma sát và tiếng nấc nhẹ của Tô Nhiên vang vọng trong không gian kín mít của chiếc xe. Giữa bóng tối nhập nhạng của hầm xe, Phó Kính Thần như muốn khảm sâu hình bóng cô vào máu thịt mình một lần nữa.

"Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, Tô Nhiên. Sự trừng phạt của em... còn dài lắm."

Anh khẽ cắn vào vành tai cô, lời nói như một lời nguyền rủa nhưng cũng đầy mê hoặc, khiến Tô Nhiên hoàn toàn chìm vào sự tuyệt vọng ngọt ngào.