Trong chương này, chúng ta sẽ chuyển từ sự bùng nổ thể xác ở chương trước sang một sự ràng buộc lý trí lạnh lùng hơn. Đây là lúc Phó Kính Thần dùng sức mạnh đồng tiền và quyền lực để chính thức "xích" Tô Nhiên lại bên mình.
CHƯƠNG 6: BẢN HỢP ĐỒNG TÌNH ÁI: LÀM NGƯỜI PHỤ NỮ BÍ MẬT CỦA ANH TRONG 1 NĂM
Không gian trong xe Bentley vẫn còn vương lại hơi nóng và mùi vị của cuộc đụng chạm vừa rồi. Tô Nhiên ngồi co cụm ở góc ghế, đôi môi sưng đỏ, đôi mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ xe tối mịt. Phó Kính Thần đã chỉnh đốn lại trang phục, anh lại trở về vẻ điềm tĩnh, cao ngạo của một vị quân vương, như thể sự điên cuồng lúc nãy chưa từng tồn tại.
Anh lấy từ trong hộc xe ra một xấp tài liệu đã được chuẩn bị sẵn, ném vào lòng cô.
"Ký đi."
Tô Nhiên run rẩy cầm lên. Tờ giấy trắng mực đen hiện ra ba chữ chói mắt: HỢP ĐỒNG TÌNH ÁI.
Cô đọc lướt qua những điều khoản lạnh lùng:
Bên B (Tô Nhiên) phải có mặt bất cứ khi nào Bên A (Phó Kính Thần) yêu cầu.
Bên B không được phép có quan hệ thân thiết với bất kỳ người đàn ông nào khác trong thời gian hợp đồng.
Bên B phải giữ bí mật tuyệt đối về mối quan hệ này; không được xuất hiện cùng Bên A ở nơi công cộng trừ khi có yêu cầu.
Thời hạn: 1 năm.
Đổi lại: Bên A sẽ thanh toán toàn bộ nợ xấu và rót vốn 50 triệu USD vào dự án của công ty Bên B.
"Một năm?" – Giọng Tô Nhiên nghẹn lại. "Phó Kính Thần, anh coi tôi là cái gì? Một món hàng để mua bán sao?"
Phó Kính Thần châm một điếu thuốc, làn khói trắng mờ ảo che khuất ánh nhìn tàn nhẫn của anh: "Chẳng phải chính em là người đã định giá bản thân mình đêm đó sao? 5 năm trước em ra đi không một lời từ biệt, để lại cho tôi một tờ giấy rẻ tiền. Bây giờ tôi cho em một bản hợp đồng trị giá hàng chục triệu đô, em còn thấy lỗ sao?"
Anh nghiêng người tới, ngón tay kẹp điếu thuốc khẽ nâng cằm cô lên, ép cô nhìn vào mắt mình: "Tô Nhiên, em không có quyền chọn lựa. Hoặc là làm người phụ nữ bí mật của tôi trong một năm, hoặc là nhìn tâm huyết của em tan thành mây khói. Tôi cho em ba phút."
Mỗi giây trôi qua đối với Tô Nhiên như một nhát dao khứa vào lòng tự trọng. Cô nhìn vào cái tên "Đàn anh Lâm" lại một lần nữa nhấp nháy trên màn hình điện thoại bị vứt dưới sàn xe. Cô không thể để anh ấy và các đồng nghiệp bị liên lụy.
Bàn tay cô run rẩy cầm lấy cây bút máy đặt sẵn bên cạnh. Từng nét chữ "Tô Nhiên" được viết ra như rút cạn chút sức lực cuối cùng của cô.
Ký xong, cô ném bản hợp đồng lại cho anh, nước mắt trào ra: "Bây giờ anh hài lòng chưa?"
Phó Kính Thần cầm lấy bản hợp đồng, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc thắng nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác trống rỗng lạ kỳ. Anh dập tắt điếu thuốc, ghé sát vào tai cô thầm thì:
"Rất tốt. Tối mai, 8 giờ, tôi sẽ cho người đón em về căn hộ ở vịnh Thủy Tinh. Nhớ cho kỹ, Tô Nhiên... trong một năm này, em không phải là kiến trúc sư Tô danh giá, em chỉ là người phụ nữ của Phó Kính Thần tôi."
Nói rồi, anh lạnh lùng mở cửa xe, ra lệnh cho tài xế: "Đưa Tô tiểu thư về nhà."
Chiếc xe lăn bánh, để lại Tô Nhiên cô độc trong bóng tối của hàng ghế sau. Cô biết, cánh cửa tự do của mình đã chính thức đóng sập lại. Một năm sắp tới sẽ là chuỗi ngày cô phải đối mặt với sự chiếm hữu điên cuồng và cả nỗi hận thù sâu sắc của người đàn ông mà cô vừa yêu vừa sợ nhất đời này.