MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không QuênChương 7: BƯỚC VÀO "LỒNG CHIM VÀNG" – SỰ CHIẾM HỮU BẮT ĐẦU

Đêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không Quên

Chương 7: BƯỚC VÀO "LỒNG CHIM VÀNG" – SỰ CHIẾM HỮU BẮT ĐẦU

773 từ · ~4 phút đọc

Vịnh Thủy Tinh.

Đúng 8 giờ tối, chiếc xe đen sang trọng dừng lại trước sảnh một tòa penthouse biệt lập. Đây là khu vực đắt đỏ nhất thành phố, nơi mà sự riêng tư được bảo mật đến mức cực đoan. Tô Nhiên bước xuống xe, cảm giác như mình đang bước vào một chiếc lồng bằng vàng lộng lẫy nhưng không có lối thoát.

Quản gia đưa cô lên tầng cao nhất. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, đập vào mắt cô là một không gian tối giản nhưng toát lên vẻ quyền lực tuyệt đối. Toàn bộ vách tường hướng ra biển đều làm bằng kính cường lực, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn như một bàn cờ mà Phó Kính Thần là kẻ cầm trịch.

"Tô tiểu thư, đây là thẻ từ và mật mã phòng. Phó tổng dặn cô cứ tự nhiên, anh ấy sẽ về muộn."

Tô Nhiên gật đầu lấy lệ. Khi cánh cửa đóng sập lại, cô mới dám thở phào một cái. Cô đi dạo một vòng quanh căn hộ rộng lớn. Trong phòng thay đồ, cô sững sờ khi thấy một dãy dài những bộ váy ngủ bằng lụa mỏng manh, những bộ nội y ren gợi cảm và cả những trang phục thường ngày... tất cả đều đúng size của cô.

5 năm qua, anh vẫn nhớ rõ số đo của cô sao? Hay anh đã quan sát cô từ lâu trước khi ra tay? Ý nghĩ đó khiến cô rùng mình.

Cô chọn một chiếc váy ngủ lụa màu trắng đơn giản nhất, tắm rửa sạch sẽ rồi ngồi thẫn thờ bên cửa sổ. Nỗi nhớ con (nếu có tình tiết đứa bé) hoặc nỗi lo cho công ty khiến cô không thể chợp mắt.

Đến gần nửa đêm, tiếng lách cách của khóa cửa vang lên.

Phó Kính Thần bước vào, áo vest vắt trên tay, caravat đã nới lỏng. Anh mang theo hơi lạnh của sương đêm và một chút mùi rượu vang thượng hạng. Thấy cô vẫn còn thức, đôi mắt anh tối sầm lại, chứa đựng một thứ dục vọng không hề che giấu.

"Vẫn còn thức chờ tôi sao? Xem ra em rất có ý thức với vai trò mới của mình." – Anh thong thả tiến lại gần, bàn tay tháo hàng khuy măng sét đầy nam tính.

Tô Nhiên đứng bật dậy, định lùi lại nhưng đã bị anh nhanh tay ôm lấy eo, kéo mạnh vào lòng. Lớp lụa mỏng manh của chiếc váy ngủ không thể che chắn được hơi nóng từ cơ thể anh.

"Phó Kính Thần, tôi... tôi chỉ là chưa quen chỗ ngủ."

"Chưa quen?" – Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ thơm tho của cô, hít một hơi thật sâu như để lấp đầy nỗi trống trải suốt 5 năm qua. "Không sao, đêm nay tôi sẽ giúp em 'quen' với mọi thứ ở đây. Từ chiếc giường này, căn phòng này, cho đến... cơ thể của tôi."

Bàn tay anh bắt đầu không an phận, lướt dọc theo đường cong của hông cô, rồi luồn vào dưới lớp váy lụa mỏng. Sự tiếp xúc trực tiếp giữa lòng bàn tay thô ráp và làn da nhạy cảm khiến Tô Nhiên khẽ run lên, đôi chân hơi khuỵu xuống.

"Đừng... hôm nay tôi rất mệt..." – Cô lý nhí cầu xin.

Phó Kính Thần không nói lời nào, anh bế bổng cô lên bằng một động tác dứt khoát rồi đi thẳng về phía chiếc giường King-size ở giữa phòng. Anh đặt cô xuống lớp nệm mềm mại, rồi lập tức đè lên, khóa chặt cô dưới thân mình.

Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, anh nhìn cô chằm chằm, bàn tay vuốt ve đôi môi đang run rẩy của cô: "Tô Nhiên, đây là cái giá của 50 triệu USD. Em nên tập cách phục vụ cho tốt thay vì tìm lý do trốn tránh."

Anh cúi xuống hôn cô, nụ hôn lần này không còn thô bạo như trong xe, mà mang theo một sự chiếm hữu chậm rãi, dai dẳng như muốn giày vò tâm trí cô. Sự chiếm hữu của Phó Kính Thần không chỉ là thể xác, mà anh muốn cô phải hoàn toàn thuộc về anh, ngay cả trong những suy nghĩ sâu kín nhất.

Đêm nay, tại vịnh Thủy Tinh này, tiếng sóng biển rì rào ngoài xa dường như bị lấn át bởi tiếng nhịp tim dồn dập và tiếng thở dốc nồng nàn trong căn phòng kín. "Lồng chim vàng" đã chính thức khóa lại, và Tô Nhiên biết, mình sẽ không bao giờ còn là chính mình của ngày xưa nữa.