MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không QuênChương 8: (H+) ĐÊM ĐẦU TIÊN SAU 5 NĂM: VỪA HẬN VỪA KHAO KHÁT

Đêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không Quên

Chương 8: (H+) ĐÊM ĐẦU TIÊN SAU 5 NĂM: VỪA HẬN VỪA KHAO KHÁT

716 từ · ~4 phút đọc

Chiếc váy ngủ lụa mỏng manh trượt khỏi vai Tô Nhiên, để lại cơ thể trắng ngần của cô phô bày dưới ánh đèn mờ ảo. Phó Kính Thần nhìn chằm chằm vào những đường cong mà anh đã từng vẽ lại trong tâm trí hàng nghìn lần mỗi đêm cô độc. Ánh mắt anh không còn là sự lạnh lùng của một tổng tài, mà là ngọn lửa của một kẻ khao khát đến phát điên.

"Phó... Kính Thần..."

Tiếng gọi của cô chưa kịp dứt đã bị anh nuốt trọn bằng một nụ hôn sâu. Lần này, nụ hôn mang theo sự chiếm đoạt và cả sự tàn nhẫn. Anh dùng một tay khóa chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, tay còn lại bắt đầu khám phá từng tấc da thịt nhạy cảm.

Khi bàn tay anh chạm vào vùng bụng phẳng lì rồi tiến sâu hơn vào vùng cấm địa, Tô Nhiên không tự chủ được mà cong người lên, miệng bật ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Sự kích thích từ ngón tay thô ráp của anh khiến cơ thể cô run rẩy mãnh liệt.

"Nói đi, em có nhớ tôi không?" – Anh dứt khỏi đôi môi cô, giọng nói khàn đặc đến đáng sợ. "Hay là mỗi khi ở bên người đàn ông khác, em cũng dùng vẻ mặt này để quyến rũ họ?"

"Không... tôi không có ai cả..." – Cô nấc lên, nước mắt chảy xuống thái dương. "A... nhẹ một chút..."

Phó Kính Thần không nghe lời cầu xin đó. Sự ghen tuông vô căn cứ khiến anh càng muốn giày vò cô hơn. Anh cúi xuống, cắn mạnh lên bầu ngực căng đầy của cô như muốn để lại một dấu ấn vĩnh viễn, khiến cô vừa đau đớn vừa cảm nhận được một luồng điện xẹt qua sống lưng.

Anh nhanh chóng cởi bỏ lớp quần áo cuối cùng của mình, sự nam tính nóng hổi và cứng rắn ép sát vào đùi cô. Khi anh tách đôi chân cô ra và tiến vào một cách dứt khoát, Tô Nhiên cảm thấy như cơ thể mình bị xé toạc. Đã quá lâu rồi, sự hòa hợp đau đớn này khiến cô vừa muốn đẩy anh ra, vừa muốn ôm chặt lấy anh.

"A... đau..." – Cô bám chặt vào bả vai rắn chắc của anh, móng tay cắm sâu vào da thịt anh.

Phó Kính Thần gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, bắt đầu những cú thúc mạnh mẽ và nhịp nhàng. Mỗi lần va chạm là một lần anh muốn khảm sâu sự hiện diện của mình vào linh hồn cô. Trong căn phòng rộng lớn, chỉ còn tiếng thở dốc nồng nàn, tiếng da thịt va chạm và tiếng rên rỉ vụn vỡ của Tô Nhiên.

Sự khao khát tích tụ suốt 5 năm bùng nổ như một trận cuồng phong. Phó Kính Thần như muốn dùng hành động này để tra hỏi cô, để trừng phạt cô vì sự biến mất tàn nhẫn năm nào. Nhưng trong sâu thẳm, chính anh cũng đang chìm đắm trong sự ngọt ngào mà chỉ có cô mới mang lại được.

Đỉnh điểm của cơn sóng tình ập đến, Tô Nhiên run rẩy kịch liệt, tầm nhìn mờ đi vì những khoái cảm quá đỗi mạnh mẽ. Cô ôm lấy cổ anh, vô thức thốt lên cái tên mà cô đã cố quên đi bấy lâu nay: "Kính Thần... Kính Thần..."

Cái tên ấy như một liều thuốc kích thích, khiến anh gầm lên một tiếng rồi trút hết mọi cảm xúc dồn nén vào sâu trong cơ thể cô.

Khoảng không gian sau đó chìm vào sự im lặng kỳ lạ. Phó Kính Thần vẫn nằm đè trên người cô, hơi thở vẫn còn dồn dập. Anh vùi đầu vào tóc cô, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ là tiếng thì thầm:

"Tô Nhiên, em chết chắc rồi. Cả đời này, em đừng hòng chạy khỏi tôi một lần nữa."

Tô Nhiên không trả lời, cô chỉ lặng lẽ nhìn lên trần nhà, nước mắt hòa cùng mồ hôi chảy dài. Cô biết, thể xác này đã một lần nữa thuộc về anh, nhưng trái tim đầy vết sẹo của hai người, liệu có bao giờ quay lại được như đêm cuối năm ấy?