MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không QuênChương 9: VỊ HÔN THÊ TIN ĐỒN VÀ THÁI ĐỘ LẠNH LÙNG CỦA ANH

Đêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không Quên

Chương 9: VỊ HÔN THÊ TIN ĐỒN VÀ THÁI ĐỘ LẠNH LÙNG CỦA ANH

706 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang từ vịnh Thủy Tinh chiếu thẳng vào giường, nhưng hơi ấm của người đàn ông bên cạnh đã biến mất từ lâu. Tô Nhiên gượng dậy, cơ thể rệu rã như vừa bị một chiếc xe tải nghiền nát. Những dấu hôn đỏ rực trên vai và cổ như một lời nhắc nhở tàn khốc về sự điên cuồng đêm qua.

Cô vừa mặc xong chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng sình của anh thì tiếng chuông cửa vang lên. Không phải Phó Kính Thần, mà là quản gia với vẻ mặt đầy vẻ khó xử.

"Tô tiểu thư, Phó tổng dặn cô tối nay chuẩn bị để đến dự bữa tiệc khai trương trung tâm thương mại mới. Nhưng... có một vị khách đang đợi cô ở phòng khách."

Khi Tô Nhiên bước xuống cầu thang, cô khựng lại. Ngồi trên ghế sofa là một người phụ nữ sang trọng, diện bộ đồ hiệu từ đầu đến chân, toát lên khí chất của một tiểu thư khuê các. Đó là Lâm Dao – con gái của một đối tác chiến lược của Phó Thị, người mà báo chí vẫn gọi là "Vị hôn thê tương lai" của Phó Kính Thần.

Lâm Dao nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc sảo quét qua những dấu vết chưa kịp che giấu trên cổ Tô Nhiên, khóe môi hiện lên vẻ mỉa mai: "Cô chính là kiến trúc sư mới về? Tôi cứ tưởng Kính Thần thuê chuyên gia, hóa ra là thuê... 'bạn giường'?"

Tô Nhiên siết chặt nắm tay, cố giữ giọng bình tĩnh: "Lâm tiểu thư tìm tôi có việc gì?"

"Tôi không tìm cô. Tôi tìm chồng sắp cưới của mình." – Lâm Dao đứng dậy, bước lại gần Tô Nhiên, hương nước hoa nồng nặc lấn át mùi gỗ đàn hương quen thuộc. "Nghe cho kỹ đây, Kính Thần có thể chơi đùa với loại phụ nữ như cô, nhưng vị trí Phó phu nhân chỉ có thể là của tôi. Loại 'chim vàng' trong lồng như cô, tốt nhất nên biết thân biết phận."

Đúng lúc đó, tiếng cửa mở. Phó Kính Thần bước vào.

Tô Nhiên nhìn anh bằng ánh mắt cầu cứu, hy vọng anh sẽ nói gì đó. Nhưng trái ngược với sự nồng nhiệt đến đáng sợ trên giường đêm qua, ánh mắt Phó Kính Thần lúc này lạnh lùng như băng tuyết. Anh thậm chí không thèm nhìn cô lấy một cái.

"Kính Thần, anh về rồi!" – Lâm Dao lập tức đổi sắc mặt, nũng nịu tiến tới khoác tay anh. "Em đến đón anh đi ăn trưa, sẵn tiện chào hỏi 'nhân viên mới' của anh một chút."

Phó Kính Thần thong thả cởi áo khoác, đưa cho người hầu, giọng nói hờ hững đến cực điểm: "Chỉ là một món đồ chơi giải khuây thôi, em không cần bận tâm làm gì cho bẩn mắt."

Từng chữ "món đồ chơi" như nhát dao đâm thẳng vào tim Tô Nhiên. Cô đứng sững ở đó, cảm thấy mình như một trò hề không hơn không kém. Đêm qua anh còn ôm cô điên cuồng, gọi tên cô trong hơi thở gấp gáp, vậy mà vừa bước xuống giường, anh đã có thể thốt ra những lời cay độc như vậy trước mặt người phụ nữ khác.

Phó Kính Thần liếc nhìn gương mặt trắng bệch của Tô Nhiên, trong lòng hiện lên một cảm giác khó chịu nhưng anh nhanh chóng gạt đi. Anh muốn cô phải đau, phải hiểu cảm giác bị coi thường là như thế nào, giống như cách cô đã vứt bỏ tình cảm của anh 5 năm trước.

"Đi thôi." – Anh nói với Lâm Dao, rồi quay sang quản gia, giọng lạnh lẽo: "Tối nay đưa cô ta đến bữa tiệc. Bảo cô ta trang điểm cho kỹ vào, đừng để làm mất mặt tôi."

Anh cùng Lâm Dao rời đi, để lại Tô Nhiên cô độc trong căn phòng rộng lớn. Nước mắt không thể kìm nén được nữa mà trào ra. Hóa ra, bản hợp đồng một năm này không chỉ giam cầm thể xác cô, mà còn là một cuộc hành hình về tinh thần mà anh đã dày công sắp đặt.