Sau khi Phó Kính Thần rời đi cùng Lâm Dao, căn penthouse trở nên im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thổn thức của Tô Nhiên. Cô không quay về phòng mà vô thức bước vào phòng làm việc của anh – nơi vốn dĩ là vùng cấm địa mà quản gia đã cảnh báo cô không được vào.
Căn phòng nồng mùi gỗ tuyết tùng và hơi lạnh từ máy điều hòa. Trên bàn làm việc ngăn nắp là những xấp hồ sơ tài chính khô khan, nhưng thứ thu hút ánh nhìn của cô lại là một chiếc két sắt nhỏ đặt ở góc phòng, cửa két đang khép hờ như thể chủ nhân của nó vừa vội vã rời đi mà quên khóa.
Một sức mạnh vô hình thôi thúc Tô Nhiên tiến lại gần. Bên trong không có vàng bạc hay kim cương, chỉ có một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.
Tim Tô Nhiên thắt lại khi nhìn thấy những thứ bên trong: Một chiếc dây buộc tóc bằng lụa đã sờn, một bản vẽ phác thảo dang dở của cô năm 20 tuổi, và hàng xấp những phong thư chưa từng được gửi đi, bên ngoài đều ghi cùng một cái tên: "Gửi Nhiên Nhiên".
Cô run rẩy mở một lá thư có ngày tháng của 3 năm trước:
"Ngày thứ 1.095... Thành phố hôm nay đổ mưa lớn, giống hệt cái ngày em rời đi. Tôi đã uống rất nhiều rượu, đã đứng dưới chân chung cư cũ của chúng ta cả đêm chỉ để hy vọng thấy đèn phòng em sáng lên. Tô Nhiên, em ác lắm. Em mang theo cả trái tim tôi đi rồi, giờ tôi chỉ còn là một cái xác không hồn biết kiếm tiền mà thôi..."
Tô Nhiên bàng hoàng. Trong ký ức của cô, Phó Kính Thần luôn là người kiêu ngạo, là người có thể có được tất cả mọi thứ. Cô chưa từng nghĩ rằng sự ra đi của mình lại tàn phá anh đến mức này.
Lật thêm vài trang nhật ký rời rạc, cô thấy những dòng chữ nguệch ngoạc, nhòe đi vì dấu nước (có lẽ là rượu hoặc nước mắt):
"Hôm nay họ bảo tôi nên đính hôn với Lâm Dao để củng cố quyền lực. Tôi đã ném ly rượu vào mặt lão già đó. Nếu người đứng cạnh tôi không phải là em, thì là ai cũng chẳng quan trọng nữa. Nhưng Nhiên Nhiên à, tôi hận em. Tôi hận mình không thể ngừng yêu em..."
Tô Nhiên khuỵu xuống sàn nhà, chiếc hộp gỗ rơi khỏi tay. Hóa ra, 5 năm qua cô sống trong dằn vặt và nghèo khó ở xứ người, thì anh cũng sống trong một địa ngục trần gian của sự cô độc và thù hận. Thái độ lạnh lùng, những lời nhục mạ của anh sáng nay... tất cả chỉ là lớp vỏ bọc cho một trái tim đã vụn vỡ từ lâu.
Anh không sống như một tổng tài đắc ý, anh sống như một kẻ bộ hành khát nước giữa sa mạc, mà cô chính là nguồn nước duy nhất đã bỏ rơi anh.
"Cô đang làm gì ở đây?"
Một giọng nói lạnh như băng vang lên từ phía cửa. Phó Kính Thần đã quay lại từ lúc nào, anh đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ dưới đất.
Tô Nhiên hoảng hốt đứng dậy, nước mắt vẫn còn giàn dụa: "Kính Thần... em... em không cố ý..."
Phó Kính Thần bước tới, thô bạo giật lấy chiếc hộp, hơi thở anh dồn dập vì tức giận và cả sự xấu hổ khi bị lột trần vết thương lòng. Anh bóp chặt vai cô, nghiến răng nói:
"Ai cho phép em chạm vào chúng? Em thấy nực cười lắm đúng không? Thấy một Phó Kính Thần ngu ngốc chờ đợi một kẻ bội bạc như em suốt 5 năm là một trò giải trí thú vị lắm sao?"
"Không... không phải vậy..." – Tô Nhiên nức nở, cô ôm lấy thắt lưng anh, áp mặt vào lồng ngực đang phập phồng của anh. "Em xin lỗi... em thực sự xin lỗi..."
Sự đụng chạm của cô như một mồi lửa đốt cháy lớp băng cuối cùng. Phó Kính Thần vứt chiếc hộp sang một bên, anh cúi xuống, nâng mặt cô lên bằng một sức mạnh điên cuồng. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đẫm lệ của cô, giọng nói khàn đặc:
"Xin lỗi không đủ. Tô Nhiên, em nợ tôi 5 năm thanh xuân, nợ tôi hàng nghìn đêm mất ngủ. Đêm nay, em phải trả lại tất cả cho tôi!"
Anh đẩy cô lên bàn làm việc, những tập hồ sơ rơi rụng loảng xoảng xuống đất. Trong căn phòng ngập tràn ký ức đau thương, một cuộc chiếm hữu nồng nhiệt và tuyệt vọng lại bắt đầu.