MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không QuênChương 11: CÔ GÁI NHỎ KIÊN CƯỜNG: TÔ NHIÊN TÌM CÁCH GIỮ KHOẢNG CÁCH

Đêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không Quên

Chương 11: CÔ GÁI NHỎ KIÊN CƯỜNG: TÔ NHIÊN TÌM CÁCH GIỮ KHOẢNG CÁCH

731 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Tô Nhiên thức dậy sớm hơn thường lệ. Cô không đợi Phó Kính Thần thức giấc để rồi lại rơi vào vòng tay anh. Cô thu dọn lại quần áo, trang điểm nhẹ nhàng nhưng kỹ lưỡng để che đi vẻ mệt mỏi, rồi rời khỏi penthouse trước khi anh kịp mở mắt.

Cô quay lại văn phòng kiến trúc nhỏ của mình – nơi duy nhất cô cảm thấy mình còn được là chính mình, thay vì là một "Tô tiểu thư" trong lồng kính.

"Nhiên, em đi đâu cả ngày hôm qua vậy? Điện thoại cũng không liên lạc được!" – Lâm Vũ (đàn anh khóa trên) lo lắng tiến lại gần ngay khi cô vừa bước vào cửa.

Tô Nhiên khựng lại, một cảm giác tội lỗi dâng lên. Cô gượng cười: "Em bận xử lý chút việc riêng với bên phía Phó Thị. Mọi chuyện ổn rồi, dự án Minh Châu sẽ được tiếp tục."

Lâm Vũ nhìn cô chằm chằm, ánh mắt dừng lại ở chiếc khăn lụa quấn quanh cổ cô giữa thời tiết không quá lạnh. Anh định vươn tay chạm vào vai cô, nhưng Tô Nhiên đã khéo léo lùi lại một bước, giả vờ cúi xuống xem bản vẽ.

"Đừng lo cho em. Chúng ta cần tập trung hoàn thiện bản vẽ mặt bằng vào tuần tới."

Sự kiên cường của cô không chỉ thể hiện ở công việc. Cả ngày hôm đó, cô phớt lờ những tin nhắn từ số máy lạ mà cô biết thừa là của ai. Cô muốn chứng minh rằng, ngoài thời gian ghi trong "hợp đồng", anh không có quyền kiểm soát cuộc đời cô.

8 giờ tối, tại căn hộ Vịnh Thủy Tinh.

Phó Kính Thần ngồi trong bóng tối, trên tay là ly rượu mạnh đã cạn một nửa. Khi tiếng lách cách của chìa khóa vang lên, anh không đứng dậy, nhưng không khí xung quanh dường như giảm xuống vài độ.

Tô Nhiên bước vào, định đi thẳng lên phòng nhưng giọng nói trầm đục của anh ngăn cô lại: "Em đi đâu cả ngày hôm nay?"

"Tôi đi làm. Trong hợp đồng không nói tôi phải nghỉ việc để phục vụ anh 24/24." – Cô trả lời, giọng nói đều đều như đang đọc báo cáo.

Phó Kính Thần đứng bật dậy, sải bước tới chỗ cô. Anh nắm lấy cằm cô, ép cô phải đối diện với ánh mắt hừng hực lửa giận của mình: "Em dám tắt máy? Em có biết tôi đã có thể khiến cái văn phòng rẻ tiền của em biến mất chỉ trong một giây không?"

Tô Nhiên không run sợ như mọi khi. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt đầy sự kiên định: "Anh có thể phá hủy công việc của tôi, nhưng anh không thể bắt tôi phải yêu anh hay sợ hãi anh mãi được. Tôi sẽ thực hiện đúng hợp đồng: đêm ở đây, ngày tôi thuộc về chính mình. Mong Phó tổng giữ chút tự trọng của người chiến thắng."

Phó Kính Thần sững người. 5 năm trước, cô luôn dịu dàng như nước. Bây giờ, cô lại như một đóa hồng có gai, càng chạm vào càng khiến anh đau đớn. Sự xa cách mà cô cố tình tạo ra khiến cơn khát khao chiếm hữu trong anh trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Anh không nói thêm lời nào, thô bạo vác cô lên vai rồi đi thẳng về phía phòng ngủ.

"Buông tôi ra! Anh vừa nói tôi chỉ là món đồ chơi cơ mà!" – Cô vùng vẫy.

"Đúng vậy." – Anh ném cô xuống giường, vừa tháo caravat vừa nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm. "Và nhiệm vụ của món đồ chơi là phải luôn sẵn sàng mỗi khi chủ nhân cần đến. Đêm nay, tôi sẽ xem em có thể 'kiên cường' được bao lâu dưới thân tôi."

Sự kháng cự của Tô Nhiên chỉ càng khiến cuộc hoan lạc đêm đó trở nên kịch liệt và đầy dằn vặt. Cô cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, dùng sự im lặng để đối kháng lại sự xâm chiếm của anh. Nhưng nước mắt cô vẫn không ngừng rơi, vì cô biết mình càng giữ khoảng cách, trái tim này lại càng đau đớn khi nhận ra: mình vẫn còn yêu người đàn ông tàn nhẫn này đến điên cuồng.