MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không QuênChương 13: (H+) SỰ TRỪNG PHẠT ĐIÊN CUỒNG TRONG PHÒNG LÀM VIỆC

Đêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không Quên

Chương 13: (H+) SỰ TRỪNG PHẠT ĐIÊN CUỒNG TRONG PHÒNG LÀM VIỆC

731 từ · ~4 phút đọc

Cánh cửa gỗ nặng nề của phòng làm việc bị đá văng ra rồi đóng sầm lại. Phó Kính Thần không đưa Tô Nhiên về phòng ngủ, anh lôi cô thẳng vào không gian làm việc của mình – nơi vốn dĩ đầy sự nghiêm túc và lạnh lùng.

"Phó Kính Thần... anh buông tôi ra... tôi đau..." – Tô Nhiên nấc nghẹn, cổ tay cô đã hằn lên những dấu đỏ tấy vì sự thô bạo của anh.

"Đau sao?" – Anh cười lạnh, giọng nói khàn đặc vì dục vọng và giận dữ. Anh nhấc bổng cô lên, ném cô xuống mặt bàn làm việc bằng gỗ sồi rộng lớn. Những xấp tài liệu, bút ký và cả chiếc laptop bị gạt phăng xuống đất, tạo nên những tiếng động chói tai.

Anh ép sát cơ thể to lớn của mình lên người cô, hai tay giữ chặt lấy hai tay cô, ép ngược lên đỉnh đầu.

"Lúc em cười với hắn, em có nghĩ đến nỗi đau của tôi không? Lúc em để hắn chạm vào tóc mình, em có nhớ đêm qua em còn rên rỉ dưới thân tôi không?"

"Tôi và anh ấy không có gì cả... anh là đồ điên!" – Tô Nhiên vùng vẫy, đôi chân dài đá loạn xạ nhưng nhanh chóng bị anh dùng đầu gối khóa chặt.

"Đúng, tôi điên rồi! Tôi điên mới để em quay lại cuộc đời mình!"

Nói rồi, anh cúi xuống, không phải là một nụ hôn mà là một cú cắn mạnh lên vùng cổ trắng ngần của cô. Tô Nhiên đau đớn hét lên một tiếng nhỏ, nước mắt trào ra. Anh hận cô, hận nụ cười cô dành cho người khác, hận sự kiên cường mà cô dùng để đối phó với anh.

Bàn tay anh thô bạo xé rách lớp áo lót mỏng manh của cô, khiến đôi gò bồng đảo căng tròn phơi bày trước không khí lạnh lẽo. Anh nhìn cô bằng ánh mắt đỏ rực, bàn tay to lớn nhào nặn chúng một cách tàn nhẫn như muốn trút hết cơn ghen tuông vào đó.

"Tô Nhiên, em hãy nhìn cho kỹ... căn phòng này, cái bàn này... từ nay về sau sẽ ghi dấu sự nhục nhã của em!"

Không có bất kỳ sự dạo đầu dịu dàng nào, anh nhanh chóng giải phóng bản thân rồi xông thẳng vào cơ thể cô. Sự khô khốc và đột ngột khiến Tô Nhiên cảm thấy như bị xé làm đôi, cô cong người lên, miệng há hốc nhưng không thể thốt ra lời nào ngoài những tiếng rên rỉ vụn vỡ.

Phó Kính Thần bắt đầu những cú thúc điên cuồng và mạnh mẽ. Mỗi lần va chạm là một lần mặt bàn gỗ rung lên bần bật. Anh muốn cô phải ghi nhớ cảm giác này, muốn cô phải khắc sâu rằng ai mới là chủ nhân của cô.

"Nói! Em là của ai?" – Anh vừa thở dốc vừa gầm lên bên tai cô.

Tô Nhiên không trả lời, cô chỉ biết bám chặt vào mép bàn, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Nhưng cơ thể phản chủ của cô, dưới sự va chạm tàn nhẫn đó, lại bắt đầu sinh ra những khoái cảm nhục nhã. Cô ghét bản thân mình vì điều đó, ghét việc mình vẫn có thể run rẩy dưới sự trừng phạt của anh.

Thấy cô im lặng, anh càng điên cuồng hơn, lật ngược người cô lại, ép cô nằm sấp xuống bàn, từ phía sau tiếp tục cuộc hành hạ mang tên tình yêu này. Trong căn phòng tối chỉ có ánh đèn từ những tòa nhà chọc trời hắt vào, tiếng da thịt va chạm và tiếng thở dốc nồng nặc mùi vị của sự chiếm hữu.

Cuối cùng, sau một cú thúc mạnh mẽ nhất, Phó Kính Thần gầm lên một tiếng rồi trút hết tất cả vào sâu bên trong cô. Anh gục mặt xuống tấm lưng trần đẫm mồ hôi của cô, đôi tay vẫn siết chặt lấy eo cô như sợ rằng chỉ cần buông ra, cô sẽ lại biến mất vào hư vô.

Tô Nhiên nằm bất động trên mặt bàn lạnh lẽo, giữa đống tài liệu hỗn độn. Nước mắt cô lặng lẽ rơi xuống lớp gỗ sồi. Một cuộc trừng phạt nhân danh tình yêu, rốt cuộc chỉ để lại sự hoang tàn cho cả hai.