MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không QuênChương 14: BÍ MẬT DẦN HÉ LỘ: NHỮNG LÁ THƯ CHƯA TỪNG ĐƯỢC GỬI ĐI

Đêm Cuối Năm Ấy, Cả Đời Không Quên

Chương 14: BÍ MẬT DẦN HÉ LỘ: NHỮNG LÁ THƯ CHƯA TỪNG ĐƯỢC GỬI ĐI

862 từ · ~5 phút đọc

Sau cuộc hoan lạc mang tính trừng phạt trong phòng làm việc, Phó Kính Thần đã rời đi vì một cuộc họp khẩn, để lại Tô Nhiên cô độc giữa đống đổ nát của những tập hồ sơ. Cô mệt mỏi ngồi dậy, nhặt lại những mảnh vụn của lòng tự trọng cùng bộ quần áo đã rách nát.

Trong lúc thu dọn những tập tài liệu bị hất văng xuống đất, tay cô chạm vào một ngăn kéo bí mật của bàn làm việc bị bật tung sau những va chạm kịch liệt lúc nãy. Bên trong không phải hồ sơ dự án, mà là một chiếc hộp sắt cũ kỹ, phủ một lớp bụi mờ.

Tô Nhiên tò mò mở ra. Bên trong là hàng xấp phong thư, được buộc lại cẩn thận bằng sợi dây ruy băng màu xanh – màu cô thích nhất. Tất cả đều ghi: "Gửi Nhiên Nhiên", nhưng không có con dấu bưu điện.

Cô run rẩy mở lá thư trên cùng, đề ngày của 4 năm trước – thời điểm cô vừa rời đi được một năm:

"Nhiên Nhiên, hôm nay là sinh nhật em. Tôi đã đặt một chiếc bánh kem vị dâu ở cửa hàng cũ, ngồi đợi em cả buổi chiều nhưng em không đến. Tôi biết mình điên rồi, em đã bỏ rơi tôi, nhưng tại sao tôi vẫn cứ hy vọng em sẽ xuất hiện ở góc phố đó? Thành phố này chỗ nào cũng thấy hình bóng em, khiến tôi hít thở thôi cũng thấy đau..."

Nước mắt Tô Nhiên rơi bộp xuống trang giấy ố vàng. Cô mở tiếp lá thư thứ hai, thứ ba... Mỗi lá thư là một mảnh ký ức vụn vỡ của Phó Kính Thần trong suốt 5 năm cô vắng bóng.

"Ngày... tháng... năm... Tôi vừa uống say và suýt chút nữa đã tông xe vào dải phân cách. Trong lúc ranh giới giữa cái chết và sự sống, người duy nhất tôi nghĩ đến là em. Nếu tôi chết đi, liệu em có nhỏ cho tôi một giọt nước mắt nào không? Hay em đang vui vẻ bên người đàn ông khác ở một phương trời nào đó mà quên mất rằng ở đây có một kẻ đang héo mòn vì em?"

Và lá thư gần nhất, được viết chỉ vài ngày trước khi cô quay về:

"Họ bảo tôi nên đính hôn với Lâm Dao. Tôi đã gật đầu. Vì nếu người đó không phải là em, thì là ai cũng chẳng quan trọng nữa. Nhưng đêm qua tôi lại mơ thấy em quay về, em mỉm cười và nói em rất nhớ tôi. Giấc mơ đó quá thật, thật đến mức khi tỉnh dậy, tôi chỉ muốn xé nát cái thực tại không có em này..."

Tô Nhiên khóc không thành tiếng. Hóa ra, 5 năm qua, người đàn ông này không hề sống trong hào quang của một tổng tài đắc ý. Anh sống trong một địa ngục trần gian do chính cô tạo ra. Sự tàn nhẫn, sự chiếm hữu điên cuồng của anh hiện tại... chẳng qua chỉ là cách anh phản ứng lại với nỗi sợ hãi tột cùng rằng anh sẽ lại mất cô một lần nữa.

"Cô đang làm gì ở đây?"

Giọng nói trầm khàn vang lên từ cửa phòng. Phó Kính Thần đã quay lại, anh đứng đó, nhìn thấy những lá thư trên tay cô, gương mặt anh bỗng chốc trở nên tái nhợt vì sự xấu hổ khi bí mật yếu mềm nhất bị phơi bày.

Anh bước tới, thô bạo giật lại những phong thư, đôi tay anh run rẩy không giấu giếm: "Ai cho phép em xem? Em định cười nhạo tôi sao? Cười nhạo một kẻ ngu ngốc đã quỵ lụy vì em suốt 5 năm qua?"

Tô Nhiên không lùi bước, cô tiến lại gần, vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng anh, áp mặt vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội của người đàn ông này.

"Kính Thần... em xin lỗi... em thực sự không biết..."

Phó Kính Thần cứng người, ly rượu anh vừa rót trên bàn bị gạt đổ. Anh định đẩy cô ra, nhưng hơi ấm và sự mềm mại của cô khiến đôi tay anh buông thõng. Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gương mặt lạnh lùng.

"Biết thì đã sao? Em đã đi rồi... em đã bỏ rơi tôi một mình trong bóng tối đó..." – Giọng anh khản đặc, chất chứa nỗi uất hận thấu xương nhưng cũng đầy sự van nài.

Tô Nhiên ngước lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi anh – một nụ hôn không có sự cưỡng ép, chỉ có sự xót xa và hối lỗi.

"Lần này, em sẽ không đi nữa. Dù anh có đuổi, em cũng không đi..."

Cơn giận của Phó Kính Thần như ngọn lửa gặp mưa rào, tan biến sạch sành sanh. Anh siết chặt cô vào lòng như muốn khảm cô vào máu thịt mình. Đêm nay, tại căn phòng làm việc lạnh lẽo này, lần đầu tiên sau 5 năm, sự hận thù nhường chỗ cho một sự hàn gắn đau đớn nhưng chân thật.