Chương này sẽ là một bước ngoặt quan trọng để phá vỡ lớp băng cuối cùng trong lòng Tô Nhiên. Khi đối mặt với ranh giới sinh tử, mọi hận thù hay bản hợp đồng đều trở nên vô nghĩa, chỉ còn lại bản năng bảo vệ người mình yêu của Phó Kính Thần.
CHƯƠNG 15: TAI NẠN BẤT NGỜ: ANH LIỀU MÌNH BẢO VỆ CÔ
Sau những giây phút trải lòng về những lá thư, không khí giữa hai người dường như dịu đi đôi chút. Tuy nhiên, Phó Kính Thần vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm như một thói quen để che giấu sự bối rối của mình.
Chiều hôm đó, anh quyết định tự mình lái xe đưa Tô Nhiên đến công trường để kiểm tra tiến độ dự án Minh Châu lần cuối trước khi chính thức khởi công. Anh không muốn cô tiếp tục đi cùng Lâm Vũ, sự chiếm hữu trong máu vẫn không hề giảm bớt.
Trên đường cao tốc ven biển, gió thổi mạnh khiến những rặng dừa hai bên đường nghiêng ngả. Phó Kính Thần vừa lái xe vừa thỉnh thoảng liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi bên cạnh. Tô Nhiên đang chăm chú nhìn ra biển, ánh nắng hoàng hôn dát vàng lên gương mặt thanh tú của cô.
"Đang nghĩ gì vậy?" – Anh lạnh lùng lên tiếng để phá vỡ sự im lặng.
"Nghĩ về... 5 năm trước." – Tô Nhiên khẽ đáp, giọng nói tan vào tiếng gió.
Đúng lúc đó, từ phía giao lộ phía trước, một chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng bất ngờ bị nổ lốp, mất lái và lao thẳng về phía chiếc Bentley với tốc độ kinh hoàng.
"Kính Thần! Cẩn thận!" – Tô Nhiên thét lên, đôi mắt mở to vì kinh hoàng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, thay vì đánh lái sang phải để tự cứu lấy mình theo bản năng của người lái xe, Phó Kính Thần đã thực hiện một hành động ngược lại hoàn toàn. Anh nghiến răng, dùng hết sức bình sinh đánh lái sang trái, đưa phía ghế lái của mình trực diện với đầu xe tải, nhằm tạo ra một lá chắn thép bảo vệ phía ghế phụ của cô.
"Ầm!"
Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang dội cả một vùng. Chiếc Bentley sang trọng bị hất văng ra khỏi làn đường, lộn mấy vòng rồi dừng lại bên vách đá. Túi khí bung ra, khói trắng mù mịt.
Tô Nhiên bị choáng váng nhưng nhờ có sự bảo vệ của anh và túi khí, cô chỉ bị trầy xước nhẹ. Khi cô tỉnh táo lại, cảnh tượng trước mắt khiến tim cô như ngừng đập.
Phía bên ghế lái hoàn toàn biến dạng. Phó Kính Thần đang gục trên vô lăng, máu từ trán anh chảy dài xuống, nhuộm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng đắt tiền. Cánh tay anh vẫn còn vươn ra, đặt lên phía vai cô như một tư thế che chở cuối cùng trước khi mất đi ý thức.
"Kính Thần! Anh tỉnh lại đi! Đừng dọa em mà!" – Tô Nhiên gào khóc trong tuyệt vọng. Cô dùng đôi tay run rẩy cố gắng lay tỉnh anh, nhưng anh vẫn im lìm như một pho tượng đá đã vụn vỡ.
Cảm giác sợ hãi 5 năm trước khi phải rời xa anh không là gì so với nỗi đau đớn lúc này. Cô nhận ra rằng, dù anh có tàn nhẫn, có điên cuồng đến đâu, thì trong huyết quản của anh, tình yêu dành cho cô vẫn lớn hơn cả tính mạng của chính mình.
"Làm ơn... ai đó cứu anh ấy với!"
Trong lúc chờ đợi cứu hộ, Tô Nhiên ôm lấy gương mặt đầy máu của anh, hôn lên đôi môi lạnh ngắt của anh. Cô thầm thì trong làn nước mắt: "Anh đã nói sẽ không để em đi mà... Anh không được nuốt lời... Phó Kính Thần, nếu anh có chuyện gì, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu!"
Những lá thư trong phòng làm việc lúc này hiện về trong tâm trí cô. Anh đã sống 5 năm trong cô độc để đợi cô về, chẳng lẽ định mệnh lại trêu ngươi đến mức để họ chia lìa ngay khi vừa chạm vào trái tim nhau?
Chiếc xe cấp cứu hú còi vang dội tiến lại gần, nhưng trong mắt Tô Nhiên lúc này chỉ có bóng dáng người đàn ông đã liều chết để giữ cho cô một hơi thở bình yên.