MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Đen Tình NồngChương 1

Đêm Đen Tình Nồng

Chương 1

1,042 từ · ~6 phút đọc

Thành phố bước vào mùa mưa bằng những cơn giông bất chợt, khiến bầu trời sập tối dù chỉ mới hơn sáu giờ chiều. Diệp Hạ Chi đứng nép mình dưới mái hiên của một cửa hàng tiện lợi, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau để xua đi cái lạnh đang thấm qua lớp áo sơ mi mỏng mảnh. Cô nhìn xuống đôi giày vải đã sờn mũi, rồi lại ngước nhìn địa chỉ được ghi trên mẩu giấy nhào nát trong tay.

Hôm nay là buổi dạy đầu tiên của cô tại Thẩm gia – một cái tên mà chỉ cần nhắc đến thôi cũng đủ khiến giới thượng lưu nể sợ.

Chiếc xe hơi sang trọng màu đen bóng loáng từ từ lăn bánh vào cổng biệt thự sau khi hàng rào sắt cao vút tự động mở ra. Hạ Chi đi bộ theo sau, bóng dáng nhỏ bé của cô như bị nuốt chửng bởi sự bề thế, uy nghiêm của kiến trúc Gothic hiện đại. Khi bước chân vào sảnh chính, cô không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ xa hoa lạnh lẽo nơi đây. Mọi thứ đều được tối giản với tông màu xám và đen, toát lên sự cô độc đến đáng sợ.

“Cô Diệp phải không? Mời đi lối này, cậu chủ nhỏ đang chờ ở phòng học.” – Quản gia già cung kính dẫn đường.

Buổi học đầu tiên với Thẩm Gia Bảo diễn ra khá suôn sẻ. Cậu bé thông minh nhưng lại mang vẻ lầm lì, ít nói, dường như thừa hưởng trọn vẹn sự lạnh lùng từ người cha quyền lực của mình. Hạ Chi kiên nhẫn giảng giải, giọng nói của cô trong trẻo và nhẹ nhàng như tiếng chuông gió, vô tình làm dịu đi không gian vốn dĩ quá khô khốc của căn phòng.

Gần chín giờ tối, buổi học kết thúc. Khi Hạ Chi vừa thu dọn xong xấp giáo trình cũng là lúc cánh cửa phòng học bật mở.

Một luồng khí lạnh tràn vào, mang theo mùi hương của mưa, của khói thuốc nhạt hòa lẫn với mùi gỗ tuyết tùng nồng nàn đặc trưng. Hạ Chi ngẩng đầu, và trong khoảnh khắc đó, hơi thở của cô như bị ai đó bóp nghẹt.

Thẩm Quân Nhạc đứng đó.

Người đàn ông quyền lực nhất tập đoàn Thẩm thị trong truyền thuyết đang ở ngay trước mặt cô. Anh mặc một bộ suit ba mảnh màu xanh than hoàn hảo, chiếc cà vạt đã được nới lỏng một cách tùy ý, để lộ yết hầu gợi cảm và xương quai xanh ẩn hiện sau lớp vải lụa đắt tiền. Đôi mắt anh sâu thẳm, đen láy như mực tàu, mang theo sự sắc sảo của một kẻ luôn nắm quyền sinh sát trong tay.

“Ba!” – Gia Bảo reo lên.

Quân Nhạc chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt anh không dừng lại ở con trai mà chậm rãi di chuyển, rồi dừng hẳn trên gương mặt của Hạ Chi. Cái nhìn của anh không hề khiếm nhã, nhưng nó chứa đựng một áp lực vô hình khiến đôi chân cô bỗng chốc trở nên yếu ớt.

“Cô là gia sư mới?” – Giọng anh trầm khàn, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, tựa như tiếng đàn cello được kéo ở những nốt thấp nhất.

“Vâng... chào Thẩm tiên sinh, tôi là Diệp Hạ Chi.” – Cô lúng túng cúi đầu, cố tránh đi ánh nhìn trực diện như muốn thấu thị tâm can của anh.

Anh tiến lại gần hơn. Mỗi bước chân của anh trên sàn gỗ đều khiến tim cô nảy lên một nhịp. Khi anh đứng cách cô chỉ chừng hai bước chân, Hạ Chi có thể ngửi thấy rõ ràng mùi rượu vang thượng hạng tỏa ra từ hơi thở của anh.

“Mưa rất lớn, đường lên núi lại trơn. Ở lại dùng bữa đi.” – Anh không dùng câu hỏi, đó là một mệnh lệnh.

Hạ Chi định lên tiếng từ chối vì sự hiện diện của anh khiến cô thấy khó thở, nhưng một tia chớp rạch ngang trời cùng tiếng sấm nổ vang khiến cô giật mình, bờ vai khẽ run rẩy. Quân Nhạc nhìn xuống đôi vai gầy đang run lên của cô gái trẻ, ánh mắt thâm trầm bỗng tối lại một tông.

Bàn ăn dài dặc chỉ có ba người. Không khí im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ. Quân Nhạc ngồi ở ghế chủ tọa, phong thái ung dung nhưng đầy áp chế. Hạ Chi cúi đầu ăn, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình nhất có thể. Thế nhưng, cô vẫn cảm nhận được ánh mắt của anh thỉnh thoảng lại quét qua đỉnh đầu mình, nóng bỏng và đầy ẩn ý.

“Em bao nhiêu tuổi rồi?” – Anh bất chợt lên tiếng, đặt ly rượu vang xuống bàn.

“Dạ... tôi hai mươi.” – Hạ Chi lý nhí đáp.

“Hai mươi.” – Anh lặp lại con số đó, giọng nói như đang nhấm nháp một loại trái cây chín mọng. “Còn quá trẻ để dấn thân vào những nơi như thế này.”

Hạ Chi ngước mắt lên, vô tình va phải ánh nhìn rực lửa của anh. Trong bóng tối lờ mờ của phòng ăn, đôi mắt Thẩm Quân Nhạc không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là một sự chiếm hữu nguyên thủy. Anh đang quan sát cô – từ đôi môi hơi hé mở vì ngạc nhiên đến cần cổ trắng ngần đang khẽ chuyển động vì lo lắng.

Dưới gầm bàn, dường như có một sự căng thẳng vô hình đang leo thang. Hạ Chi cảm thấy lòng bàn tay mình đẫm mồ hôi. Cô biết mình nên rời đi, ngay lập tức, trước khi sự nguy hiểm này nuốt chửng lấy cô. Nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ, bị mê hoặc bởi sự nam tính đầy độc đoán tỏa ra từ người đàn ông cách đó không xa.

Cơn mưa ngoài kia vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, và trong căn biệt thự rộng lớn này, một hạt mầm của sự cấm kỵ bắt đầu nảy nở giữa hai con người ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt.