Bữa tối kết thúc trong sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Thẩm Quân Nhạc rời khỏi bàn ăn trước, bóng lưng cao lớn của anh biến mất sau những bậc thang uốn lượn, để lại cho Hạ Chi một luồng không khí dễ thở hơn đôi chút. Thế nhưng, dư âm của ánh mắt ấy vẫn còn quẩn quanh, khiến da thịt cô cảm thấy nóng ran như vừa bị một vạt lửa chạm nhẹ qua.
"Cô Diệp, ông chủ nói tôi chuẩn bị phòng cho cô. Đêm nay mưa bão lớn lắm, sạt lở ở đoạn đường xuống núi rồi, cô không về được đâu." – Quản gia già tiến lại gần, giọng nói đều đều nhưng chứa đựng sự sắp đặt không thể chối từ.
Hạ Chi nhìn ra ngoài cửa sổ. Những tán cây cổ thụ trong sân vườn đang vặn mình điên cuồng dưới sức gió, sấm chớp thỉnh thoảng lại xé toạc màn đêm đen kịt. Cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc gật đầu.
Căn phòng khách dành cho cô nằm ở cuối hành lang tầng hai, cách phòng làm việc của Quân Nhạc không xa. Sau khi tắm rửa bằng loại sữa tắm có hương hoa nhài thanh khiết của biệt thự, Hạ Chi mặc vào bộ đồ ngủ bằng lụa mà người làm đã chuẩn bị sẵn. Chất vải lụa mỏng manh, mát lạnh trượt trên da thịt, hơi quá rộng so với cơ thể mảnh mai của cô, khiến phần cổ áo thỉnh thoảng lại trễ xuống, để lộ bờ vai tròn trịa và xương quai xanh tinh tế.
Lòng cô không yên. Cơn khát bất chợt kéo đến khiến Hạ Chi quyết định rời phòng để xuống bếp tìm nước uống.
Hành lang chìm trong ánh đèn vàng mờ ảo. Khi đi ngang qua phòng làm việc, cô thấy cửa khép hờ. Một vệt sáng dài đổ ra sàn gỗ. Theo bản năng, Hạ Chi khựng lại. Qua khe cửa nhỏ hẹp, cô nhìn thấy Thẩm Quân Nhạc đang ngồi trên ghế da cao cấp. Anh đã cởi bỏ áo vest, chỉ còn lại chiếc áo sơ mi trắng được mở phanh ba cúc đầu.
Anh đang uống rượu. Đôi mắt nhắm nghiền, đầu ngả ra sau, để lộ đường cơ cổ mạnh mẽ. Dưới ánh đèn, những thớ cơ bắp ẩn hiện sau lớp vải sơ mi mỏng của anh tỏa ra một sức hút đầy nam tính và dã tính. Hạ Chi đứng chôn chân tại chỗ, tim đập thình thịch. Cô chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào vừa mang vẻ mệt mỏi của một vị quân vương, vừa mang vẻ gợi cảm của một kẻ đi săn như thế.
Bất thình lình, Quân Nhạc mở mắt. Ánh mắt anh chuẩn xác phóng thẳng về phía khe cửa nơi cô đang đứng.
"Vào đi." – Giọng anh trầm đặc, dường như còn vương hơi men.
Hạ Chi giật mình, định bỏ chạy nhưng đôi chân lại phản bội ý chí. Cô run rẩy đẩy cửa bước vào, cúi thấp đầu: "Tôi... tôi xin lỗi, tôi chỉ muốn xuống tìm nước uống."
Quân Nhạc không đáp ngay. Anh đặt ly rượu xuống bàn, chậm rãi đứng dậy. Chiều cao gần một mét chín của anh tạo nên một cái bóng khổng lồ bao trùm lấy cô gái nhỏ bé. Anh tiến lại gần, từng bước chân đều như dẫm lên nhịp tim của Hạ Chi.
"Nước ở trong kia." – Anh chỉ tay về phía quầy bar nhỏ trong góc phòng, nhưng bản thân lại không hề nhường đường.
Khi Hạ Chi định lách qua người anh, gót chân cô vô tình vấp vào mép thảm dày. Cô mất thăng bằng, thốt lên một tiếng nhẹ rồi ngã nhào về phía trước. Theo bản năng, cô vươn tay ra và bám chặt lấy thứ gần nhất – đó là lồng ngực vững chãi của Thẩm Quân Nhạc.
Một bàn tay to lớn, nóng rực ngay lập tức siết chặt lấy eo cô, giữ cô đứng vững. Một bàn tay khác luồn vào sau gáy cô, ngăn không cho cô lùi lại.
Cả cơ thể Hạ Chi dán chặt vào người anh. Cô có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của Quân Nhạc đập qua lớp áo sơ mi, và mùi hương tuyết tùng hòa lẫn với mùi rượu vang tỏa ra mạnh liệt, bao vây lấy mọi giác quan của cô. Đôi môi cô chỉ cách ngực áo anh vài milimet, hơi thở dồn dập của cô làm ướt đẫm một mảng vải trắng.
"Em đang run sao?" – Giọng nói của anh vang lên ngay đỉnh đầu, rung động cả lồng ngực.
Hạ Chi không dám ngước lên, cô lắp bắp: "Thẩm... Thẩm tiên sinh, tôi xin lỗi. Tôi không cố ý."
Bàn tay anh ở thắt lưng cô hơi siết lại, kéo cô sát hơn nữa, sát đến mức không còn một kẽ hở. Hạ Chi cảm thấy một sức nóng lan tỏa từ vị trí tiếp xúc giữa hai cơ thể, khiến đôi chân cô bỗng chốc nhũn ra. Cô có thể cảm nhận được ánh nhìn của anh đang lướt trên đỉnh đầu mình, rồi dừng lại ở phần cổ áo lụa đang trễ xuống.
Quân Nhạc cúi thấp xuống, hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai cô, khiến toàn thân Hạ Chi run bắn lên một hồi.
"Tôi đã nói rồi... em còn quá trẻ để bước vào đây." – Ngón tay anh khẽ lướt qua làn da mịn màng ở sau gáy cô, một cái chạm hờ hững nhưng mang theo sự thiêu đốt mãnh liệt. "Một khi đã bước vào, em nghĩ mình có thể dễ dàng đi ra sao?"
Hạ Chi cảm thấy đầu óc mình choáng váng. Sự cấm kỵ, nỗi sợ hãi và một loại cảm xúc lạ lẫm, đê mê nào đó đang cuộn trào trong bụng. Cô khẽ ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy hơi nước như một chú nai nhỏ bị dồn vào đường cùng.
Trong đôi mắt thâm trầm của người đàn ông trưởng thành ấy, giờ đây không còn sự điềm tĩnh thường ngày, mà là một ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ cháy, trực chờ thiêu rụi sự ngây thơ cuối cùng của cô gia sư nhỏ.
Tiếng mưa ngoài kia bỗng nhiên to hơn, át đi cả tiếng đập của hai trái tim đang loạn nhịp. Trong bóng tối của phòng làm việc, sự ranh giới giữa gia chủ và gia sư, giữa người lớn và kẻ trẻ tuổi, dường như đã bắt đầu rạn nứt.