MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Đen Tình NồngChương 3

Đêm Đen Tình Nồng

Chương 3

1,032 từ · ~6 phút đọc

Căn phòng làm việc chìm vào một khoảng lặng kéo dài, chỉ còn tiếng mưa quất vào cửa kính nghe như những nhịp gõ khô khốc từ một thế giới khác. Hạ Chi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Bàn tay của Thẩm Quân Nhạc vẫn đặt ở eo cô, hơi nóng từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp lụa mỏng, thiêu đốt đến tận tâm can.

Cô muốn đẩy anh ra, nhưng toàn thân lại như bị hóa đá dưới sức ép từ mùi hương nam tính nồng đượm ấy. Quân Nhạc cúi đầu, chóp mũi anh gần như chạm vào làn da mịn màng bên cổ cô, hít một hơi thật sâu như thể đang thưởng thức một loại hương liệu quý giá.

"Mùi hoa nhài..." – Anh khàn giọng thì thầm, thanh âm trầm thấp ấy lướt qua màng nhĩ cô như một luồng điện. "Rất hợp với em."

Hạ Chi run rẩy, hai bàn tay cô vẫn đang bám lấy vạt áo sơ mi của anh, vò nát chúng trong sự bối rối. Cô lấy hết can đảm, thốt ra một câu đứt quãng: "Thẩm... Thẩm tiên sinh, xin hãy buông tôi ra... Như thế này không đúng."

Quân Nhạc khẽ bật cười, một tiếng cười khan không rõ cảm xúc. Anh không buông tay, trái lại còn đưa bàn tay đang đặt sau gáy cô lên, dùng ngón cái mơn man vành tai đã đỏ ửng của cô.

"Không đúng ở chỗ nào?" – Anh hỏi, ánh mắt anh giờ đây nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng loạn của cô. "Ở việc tôi đang ôm em, hay ở việc em cũng đang không muốn rời đi?"

Câu hỏi của anh như một nhát dao rạch trần sự thật mà Hạ Chi đang cố che giấu. Phải, cô sợ hãi, nhưng sâu trong tiềm thức, sự che chở của lồng ngực vững chãi kia, sự áp chế đầy uy quyền kia lại mang đến một cảm giác đê mê mà cô chưa từng nếm trải.

Quân Nhạc đột ngột buông eo cô ra, nhưng trước khi Hạ Chi kịp thở phào, anh đã lùi lại một bước, ngồi xuống mép bàn làm việc bằng gỗ gụ. Anh dang rộng hai chân, đôi tay chống ra sau, tư thế vô cùng tùy ý nhưng lại toát lên vẻ ngông cuồng của một kẻ bề trên.

"Lại đây." – Anh ra lệnh, ánh mắt khóa chặt lấy cô.

Hạ Chi đứng im, đầu ngón tay cuộn chặt vào vạt áo ngủ. Cô biết mình nên quay lưng chạy thẳng về phòng, khóa chặt cửa lại. Nhưng ánh nhìn của Quân Nhạc có một ma lực kỳ lạ, nó tựa như một sợi dây vô hình trói buộc cô, kéo cô tiến về phía anh.

Từng bước một, cô tiến lại gần. Khi cô đứng giữa hai chân anh, Quân Nhạc đưa tay nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô. Bàn tay anh to lớn, bao bọc hoàn toàn lấy tay cô, những vết chai mỏng trong lòng bàn tay anh cọ xát vào da thịt cô, mang theo sự thô ráp gợi cảm.

"Em dạy Gia Bảo rất tốt." – Anh nói, giọng điệu đã lấy lại vẻ bình thản thường ngày nhưng ánh mắt vẫn rực lửa. "Tôi muốn thưởng cho em. Em muốn gì? Tiền? Hay một vị trí tốt sau khi ra trường?"

Hạ Chi ngẩng phắt đầu lên, sự tự ái dâng cao khiến đôi mắt cô ửng hồng: "Tôi đến đây dạy học vì công việc, không phải để nhận những thứ đó từ ông chủ."

Quân Nhạc khẽ nheo mắt, anh kéo mạnh tay cô, khiến cô một lần nữa đổ nhào vào giữa hai chân anh. Lần này, anh vòng tay ôm trọn lấy tấm lưng mảnh khảnh của cô, ép cô đứng sát vào người mình. Tư thế này vô cùng ám muội, đùi của cô chạm vào đùi anh, sự khác biệt giữa sự mềm mại của phụ nữ và sự săn chắc của đàn ông hiện rõ hơn bao giờ hết.

"Một cô gái bướng bỉnh." – Anh lẩm bẩm, một tay anh chậm rãi di chuyển xuống dưới, dừng lại ở đốt sống lưng cuối cùng của cô, khẽ vuốt ve qua lớp lụa. "Nếu không muốn tiền, vậy em muốn tôi dùng cách nào để 'thưởng' đây?"

Hơi thở của Hạ Chi trở nên dồn dập, cô cảm nhận được sự nguy hiểm đang lên đến đỉnh điểm. Ánh đèn vàng phía trên đầu dường như cũng mờ đi, chỉ còn lại gương mặt hoàn hảo của người đàn ông trước mắt. Anh từ từ tiến sát lại gần môi cô, hơi thở nồng nàn vị rượu vang bao phủ lấy tâm trí cô.

"Thẩm tiên sinh..." – Cô rên khẽ, một tiếng gọi mang theo cả sự cầu xin lẫn sự mời gọi không tự chủ.

Môi anh chỉ còn cách môi cô vài milimet. Hạ Chi nhắm nghiền mắt lại, chờ đợi một điều gì đó bùng nổ. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng khóc lớn vang lên từ phía phòng ngủ của trẻ con cuối hành lang.

"Ba ơi! Ba đâu rồi?" – Tiếng của Gia Bảo.

Âm thanh ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào thực tại. Hạ Chi giật mình, dùng hết sức bình sinh đẩy Quân Nhạc ra. Anh cũng khựng lại, ánh mắt trong phút chốc trở nên lạnh lùng và tỉnh táo một cách đáng sợ.

Hạ Chi thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ và cả sự hụt hẫng không rõ ràng. Cô không dám nhìn anh, lập tức xoay người chạy biến khỏi phòng làm việc, tiếng dép lạch bạch trên sàn gỗ nghe đầy vẻ hoảng loạn.

Quân Nhạc đứng im trong bóng tối, bàn tay anh vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi hương hoa nhài của cô gái nhỏ. Anh nhìn ra cửa, nơi bóng dáng cô vừa biến mất, rồi chậm rãi cầm ly rượu vang trên bàn lên, uống cạn một hơi.

Khóe môi anh khẽ nhếch lên một đường cong bí hiểm.

Đêm nay, mưa vẫn rơi, nhưng trong căn biệt thự Thẩm gia, một cuộc chơi mới chỉ vừa chính thức bắt đầu.