Ánh nắng ban mai nhạt nhòa của ngày sau cơn bão xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, rọi thẳng vào gương mặt tái nhợt của Hạ Chi. Cả đêm qua cô gần như thức trắng. Cứ mỗi lần nhắm mắt, cảm giác bàn tay nóng rực của Thẩm Quân Nhạc siết lấy eo và mùi hương tuyết tùng nồng nàn lại ùa về, khiến lồng ngực cô phập phồng không yên.
Cô vội vã thay bộ đồ ngủ bằng lụa chết tiệt kia, mặc lại bộ sơ mi cũ kỹ của mình như một cách để tìm lại vỏ bọc an toàn. Hạ Chi tự nhủ với lòng mình rằng chuyện tối qua chỉ là một tai nạn, một phút giây mất kiểm soát của một người đàn ông say rượu và một cô gái chưa trải sự đời.
Khi bước xuống cầu thang, cô hy vọng anh đã đến công ty sớm. Nhưng thực tế luôn tàn nhẫn hơn cô tưởng.
Thẩm Quân Nhạc đang ngồi ở đầu bàn ăn, trên tay là tờ báo tài chính sáng nay. Anh đã trút bỏ vẻ phong trần đêm qua, thay vào đó là bộ đồ vest xám nhạt cực kỳ chỉnh chu, lạnh lùng và xa cách. Sự tương phản này khiến Hạ Chi cảm thấy người đàn ông ôm chặt lấy cô trong bóng tối đêm qua chỉ là một ảo ảnh.
"Chào... chào buổi sáng, Thẩm tiên sinh." – Hạ Chi lí nhí, bước chân ngập ngừng.
Quân Nhạc không ngẩng đầu, chỉ khẽ "ừm" một tiếng trong cổ họng. Anh thong thả gấp tờ báo lại, lúc này mới đưa mắt nhìn cô. Ánh mắt anh lúc này sắc lẹm như dao cạo, hoàn toàn không có lấy một chút dư vị tình tứ nào, như thể anh đang nhìn một món đồ trang trí trong nhà.
"Đêm qua ngủ ngon không?" – Anh hỏi, giọng nói đều đều nhưng lại khiến tim Hạ Chi nảy lên.
"Dạ... cảm ơn anh, tôi ngủ rất tốt." – Cô nói dối, đôi bàn tay giấu dưới bàn siết chặt lấy vạt áo.
Quản gia mang ra một bát súp tổ yến đặt trước mặt cô. Hạ Chi cảm thấy nuốt không trôi, nhưng dưới áp lực từ sự hiện diện của người đàn ông đối diện, cô chỉ có thể cúi đầu ăn từng thìa nhỏ. Không gian tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng nhịp tim của chính mình.
"Lát nữa tài xế sẽ đưa em về trường." – Quân Nhạc vừa nói vừa đứng dậy, cài lại khuy áo vest. "Chiều thứ Tư tôi có chuyến công tác, Gia Bảo sẽ do quản gia đưa đón. Em cứ đến dạy đúng giờ."
Hạ Chi ngẩng đầu lên, trong lòng thoáng một chút nhẹ nhõm nhưng cũng có chút hụt hẫng lạ kỳ: "Vâng, tôi hiểu rồi."
Anh gật đầu, rồi đột nhiên bước lại gần phía cô. Hạ Chi theo bản năng rụt người lại, nhưng Quân Nhạc chỉ dừng lại ở khoảng cách vừa đủ. Anh cúi xuống, đặt một phong bì dày lên mặt bàn ngay cạnh tay cô.
"Tiền lương tháng này, tôi trả trước. Và cả..." – Anh dừng lại một chút, tông giọng thấp xuống chỉ đủ để hai người nghe thấy. "Bồi thường cho sự thất lễ đêm qua."
Máu trong người Hạ Chi như đông cứng lại. Cô nhìn chiếc phong bì, rồi nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Sự bồi thường? Anh coi nụ hôn hụt đó, coi sự run rẩy của cô là một món hàng có thể chi trả bằng tiền sao? Sự tự tôn của một cô gái nghèo nhưng đầy kiêu hãnh bị tổn thương sâu sắc.
"Thẩm tiên sinh, tôi nhận lương vì tôi dạy học, không phải vì bất cứ điều gì khác." – Cô đứng phắt dậy, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ. "Anh không cần phải bồi thường gì cả."
Quân Nhạc nheo mắt, một tia thú vị lướt qua đáy mắt thâm trầm. Anh tiến thêm nửa bước, thu hẹp khoảng cách đến mức cô có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát từ hơi thở của anh buổi sớm.
"Tôi không thích nợ ai cái gì, dù là tình cảm hay sự đụng chạm." – Anh đưa tay lên, dùng mu bàn tay khẽ lướt qua gò má nóng hổi của cô, một cái chạm lạnh lùng nhưng đầy tính khiêu khích. "Cầm lấy đi. Đó là quy tắc của tôi."
Dứt lời, anh xoay người bước đi, không để cho cô có cơ hội phản kháng thêm một lời nào. Tiếng giày da nện trên sàn đá hoa cương nghe vang dội và dứt khoát.
Hạ Chi đứng lặng người giữa phòng ăn sang trọng, đôi mắt cay xè. Cô nhìn chiếc phong bì nằm trơ trọi trên mặt bàn. Ranh giới giữa họ không chỉ là tuổi tác, mà là một vực thẳm của quyền lực và tiền bạc. Anh đã dùng sự lịch thiệp tàn nhẫn nhất để nhắc nhở cô rằng: Trong trò chơi này, anh luôn là người nắm luật.
Thế nhưng, khi chiếc xe của anh vừa lăn bánh ra khỏi cổng, Hạ Chi vô tình chạm tay lên gò má nơi anh vừa lướt qua. Nơi đó vẫn còn vương lại một sự châm chích kỳ lạ, như một vết rạn nứt đang âm thầm lan rộng trong lòng cô.
Sáng hôm đó, trời trong xanh như chưa từng có cơn bão nào đi ngang qua. Nhưng Hạ Chi biết, cuộc đời thanh bình của cô đã chính thức khép lại kể từ giây phút cô bước vào biệt thự Thẩm gia.