Mấy ngày sau đó, không gian trong biệt thự Thẩm gia dường như trùng xuống. Thẩm Quân Nhạc đi công tác đúng như lời anh nói. Sự vắng mặt của anh vừa khiến Hạ Chi thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng để lại một khoảng trống mơ hồ, khiến cô đôi lúc thẫn thờ khi nhìn vào chiếc ghế chủ tọa trống không trong mỗi bữa tối.
Chiều thứ Tư, sau khi kết thúc buổi dạy với Gia Bảo, cậu bé đã thấm mệt và ngủ thiếp đi ngay trên bàn học. Hạ Chi đắp cho cậu một tấm chăn mỏng rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài. Theo thói quen, cô định đi xuống lầu, nhưng tiếng gió rít qua khe cửa sổ ở cuối hành lang tầng hai khiến cô chú ý.
Cánh cửa phòng làm việc của Quân Nhạc không khóa hoàn toàn, nó bị gió đẩy đưa, tạo ra những tiếng "két" khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Hạ Chi tiến lại định khép chặt cửa, nhưng khi chạm tay vào nắm đấm cửa mạ vàng, một sự tò mò nguyên thủy bỗng trỗi dậy mạnh mẽ.
Bên trong căn phòng vẫn phảng phất mùi hương gỗ tuyết tùng trầm mặc, dù chủ nhân của nó đã đi vắng nhiều ngày. Ánh hoàng hôn đỏ thẫm hắt qua cửa kính lớn, nhuộm căn phòng trong một màu sắc ma mị và đầy u uất.
Hạ Chi bước vào trong, hơi thở cô vô thức trở nên khẽ khàng như sợ làm kinh động đến linh hồn của căn phòng. Trên bàn làm việc, mọi thứ vẫn ngăn nắp đến cực đoan. Nhưng ở góc bàn, một ngăn kéo nhỏ hơi hé ra, bên trong lấp ló một khung ảnh bằng bạc đã xỉn màu.
Trái tim Hạ Chi đập nhanh liên hồi. Cô biết mình đang xâm phạm quyền riêng tư, nhưng đôi tay vẫn không tự chủ được mà kéo ngăn kéo ra.
Trong khung ảnh là một người phụ nữ có nét đẹp đài các, dịu dàng, đang bế một đứa trẻ sơ sinh. Đó chắc chắn là người vợ đã khuất của anh. Nhưng điều khiến Hạ Chi bàng hoàng không phải là nhan sắc của người phụ nữ đó, mà là một tờ giấy kẹp phía sau khung ảnh.
Đó là một bản báo cáo y tế cũ, dòng chữ "Rối loạn tâm lý sau sang chấn" và những vết mực đỏ gạch dưới tên Thẩm Quân Nhạc khiến cô sững sờ. Bên cạnh là một vài tấm ảnh chụp lén một cô gái trẻ từ đằng sau – bóng dáng ấy, bộ đồ ấy...
Hạ Chi che miệng để ngăn một tiếng thét kinh ngạc. Đó là cô.
Tấm ảnh chụp cô vào cái ngày cô đến phỏng vấn tại tập đoàn Thẩm thị, đứng dưới gốc cây long não trước cổng. Hóa ra, cuộc gặp gỡ này không hề là tình cờ. Anh đã quan sát cô, đã "chọn" cô từ trước khi cô bước chân vào ngôi biệt thự này.
"Em đang tìm gì ở đó?"
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như băng giá vang lên ngay sau lưng.
Hạ Chi giật bắn mình, chiếc khung ảnh trên tay rơi xuống sàn thảm không phát ra tiếng động, nhưng tờ giấy báo cáo và những tấm ảnh lén lút thì văng ra ngay dưới chân người vừa xuất hiện.
Thẩm Quân Nhạc đứng ở ngưỡng cửa, chiếc áo khoác măng tô đen dài vẫn còn vương hơi lạnh của gió đêm. Anh vừa trở về, và sự xuất hiện đột ngột này biến anh thành một vị thần phán xét đầy quyền năng.
Ánh mắt anh rơi xuống những tấm ảnh dưới sàn, rồi từ từ dời lên gương mặt đang cắt không còn giọt máu của Hạ Chi. Không có sự lúng túng của một kẻ bị bắt thóp, chỉ có một sự điềm nhiên đến đáng sợ.
"Thẩm tiên sinh... tôi... tôi không cố ý..." – Hạ Chi run rẩy, cô lùi lại cho đến khi chạm vào cạnh bàn làm việc cứng ngắc.
Quân Nhạc bước vào phòng, hơi thở anh nặng nề, dường như chuyến công tác dài ngày đã rút cạn sự kiên nhẫn cuối cùng của anh. Anh đóng sầm cửa lại, tiếng "cạch" của chốt khóa vang lên như dấu chấm hết cho mọi đường lui của cô.
"Tôi đã cảnh báo em rồi, Hạ Chi." – Anh tiến lại gần, gỡ bỏ chiếc găng tay da, ném chúng lên bàn một cách tùy ý. "Càng tò mò về tôi, em càng nhanh chóng đánh mất sự tự do của mình."
Anh dồn cô vào góc bàn, hai tay chống sang hai bên, giam cầm cô trong lồng ngực mình. Khoảng cách gần đến mức Hạ Chi có thể thấy những tia máu nhỏ trong đôi mắt mệt mỏi nhưng đầy dục vọng của anh.
"Tại sao anh lại chụp ảnh tôi? Tại sao anh lại đưa tôi về đây?" – Hạ Chi lấy hết can đảm hỏi, giọng cô lạc đi.
Quân Nhạc cúi xuống, môi anh lướt nhẹ qua vành tai cô, hơi nóng rực cháy từ cơ thể anh khiến lớp áo sơ mi của cô trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết.
"Vì em có đôi mắt rất giống cô ấy..." – Anh thì thầm, bàn tay anh đột ngột siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh cơ thể cô dán vào người mình. "Nhưng em lại có mùi hương khiến tôi muốn phát điên hơn cả cô ấy."
Nói rồi, anh không để cô kịp phản ứng, cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn thô bạo và đầy chiếm hữu. Nó không phải là nụ hôn lãng mạn, mà là sự bùng nổ của những dồn nén, của sự khao khát đen tối mà anh đã che đậy bấy lâu nay.
Hạ Chi choáng váng, thế giới xung quanh cô dường như đảo lộn. Cô cảm nhận được vị đắng của rượu, vị mặn của sự chiếm đoạt và cả sự run rẩy từ chính linh hồn mình. Anh không còn là vị phụ huynh lịch lãm nữa, anh là một con thú dữ đã tìm thấy con mồi ưng ý nhất của đời mình.