MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Đen Tình NồngChương 6

Đêm Đen Tình Nồng

Chương 6

924 từ · ~5 phút đọc

Nụ hôn của Thẩm Quân Nhạc giống như một cơn bão tràn qua, cuốn phăng mọi sự phản kháng yếu ớt của Hạ Chi. Nó thô bạo, nồng nặc vị rượu và sự độc đoán, nhưng trong sự cuồng nhiệt ấy lại ẩn chứa một nỗi cô độc đến tận cùng. Hạ Chi bị ép chặt giữa lồng ngực vững chãi và cạnh bàn gỗ cứng ngắc, hơi thở cô nghẹn lại, cả thế giới như chỉ còn lại mùi hương tuyết tùng đang bao vây lấy mọi giác quan.

Khi anh buông ra, đôi môi Hạ Chi đã sưng đỏ, hơi thở dồn dập khiến lồng ngực cô phập phồng liên hồi. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy nước, vừa bàng hoàng vừa đau đớn.

"Anh... anh coi tôi là ai?" – Giọng cô run rẩy, vỡ vụn. "Là gia sư của con trai anh, hay là một cái bóng để anh xoa dịu nỗi nhớ về người vợ quá cố?"

Câu hỏi ấy giống như một gáo nước lạnh tạt vào sự cuồng nhiệt của Quân Nhạc. Anh khựng lại, ánh mắt rực lửa dần thu hẹp, trở lại vẻ thâm trầm lạnh lẽo thường ngày. Anh buông eo cô ra, chậm rãi cài lại chiếc khuy áo sơ mi vừa bị xô lệch, phong thái lại trở nên lịch lãm đến đáng sợ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Em rất thông minh." – Quân Nhạc lạnh lùng đáp, anh quay lưng về phía cô, rót cho mình một ly whisky. "Thông minh đến mức đôi khi làm người ta khó chịu."

Hạ Chi cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Sự thừa nhận ngầm của anh còn đau đớn hơn bất cứ lời nhục mạ nào. Cô cúi xuống, nhặt những tấm ảnh chụp lén mình dưới sàn nhà, bàn tay run cầm cập.

"Hóa ra từ đầu đến cuối, tất cả đều là một kịch bản." – Cô cười nhạt, nước mắt không kìm được mà rơi xuống tấm ảnh. "Việc tôi thiếu tiền, việc tôi tìm thấy thông báo tuyển dụng, cả việc tôi đứng đây đêm nay... đều nằm trong sự tính toán của anh phải không?"

Quân Nhạc xoay ly rượu trong tay, nhìn những viên đá va vào thành thủy tinh lanh lảnh.

"Tôi chỉ tạo ra cơ hội. Còn việc bước vào hay không, đó là lựa chọn của em." – Anh quay lại, tiến bước về phía cô. Mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào trái tim đang rướm máu của Hạ Chi. "Hạ Chi, em cần tiền, tôi cần một sự an ủi. Chúng ta đều có thứ mình muốn, chẳng phải sao?"

Anh đưa tay định chạm vào gương mặt đẫm lệ của cô, nhưng Hạ Chi né tránh. Cô lùi lại một bước, ánh mắt đầy kiên định xen lẫn thất vọng.

"Tôi bán kiến thức, không bán linh hồn. Và càng không bán sự tự tôn của mình để làm vật thay thế cho bất kỳ ai."

Cô quay người định chạy ra khỏi phòng, nhưng Quân Nhạc đã nhanh hơn. Anh sải bước dài, một cánh tay chặn đứng cánh cửa ngay trước mặt cô. Hơi nóng từ cơ thể anh lại một lần nữa bao trùm lấy cô, nhưng lần này nó không mang theo sự đam mê mà là một sự áp chế tuyệt đối.

"Em nghĩ mình còn đường lui sao?" – Anh cúi sát vào tai cô, giọng nói trầm khàn đầy đe dọa. "Bà nội em đang chờ ca phẫu thuật vào tuần sau. Số tiền trong chiếc phong bì kia chỉ là một phần nhỏ. Em có biết cái giá của việc rời khỏi đây lúc này là gì không?"

Hạ Chi đứng sững lại. Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Anh đã điều tra tất cả. Anh biết rõ điểm yếu duy nhất của cô và dùng nó để xiềng xích cô vào ngôi biệt thự này.

"Anh... anh thật đáng sợ." – Cô thì thầm, nước mắt giàn giụa.

Quân Nhạc không phủ nhận. Anh dùng ngón tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào đôi mắt chứa đựng cả một vực thẳm đen tối của mình.

"Ở lại đây. Dạy dỗ Gia Bảo cho tốt. Và khi tôi cần... em phải ở bên cạnh tôi." – Ngón cái của anh lướt nhẹ qua đôi môi sưng mọng của cô, một động tác mơn trớn đầy tính chiếm hữu. "Đừng cố gắng chống đối, vì em không thắng nổi tôi đâu."

Đêm đó, Hạ Chi không về phòng khách. Cô bị giam lỏng trong sự hiện diện của anh tại phòng làm việc suốt nhiều giờ liền. Anh không chạm vào cô thêm lần nào nữa, chỉ bắt cô ngồi đối diện trong lúc anh xử lý công việc. Sự im lặng giữa hai người giống như một sợi dây thừng đang siết chặt lấy cổ họng Hạ Chi.

Cô nhìn bóng lưng anh dưới ánh đèn bàn, nhận ra rằng đằng sau sự quyền lực và giàu sang kia là một con quái vật bị tổn thương, và cô chính là "liều thuốc" mà anh đã chọn để giày vò.

Mối quan hệ này ngay từ đầu đã là một sai lầm, một sự cấm kỵ đau đớn. Nhưng điều khiến Hạ Chi sợ hãi nhất không phải là sự độc tài của anh, mà là sự thật rằng ngay cả trong lúc căm ghét anh nhất, trái tim cô vẫn không ngừng lỗi nhịp khi anh ở gần.