MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Đen Tình NồngChương 7

Đêm Đen Tình Nồng

Chương 7

849 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm ở phòng làm việc, bầu không khí trong biệt thự Thẩm gia thay đổi hoàn toàn. Thẩm Quân Nhạc không còn giữ vẻ lịch thiệp xa cách của một vị phụ huynh nữa. Sự chiếm hữu của anh trở nên lộ liễu, như một thợ săn đã công khai đánh dấu con mồi của mình.

Hạ Chi cố gắng duy trì sự chuyên nghiệp mỗi khi đến dạy. Cô mặc những bộ đồ kín cổng cao tường, búi tóc cao để lộ phần gáy thanh mảnh, hy vọng vẻ ngoài khô khan sẽ ngăn cản ánh mắt rực lửa của người đàn ông kia. Nhưng cô đã lầm. Chính sự cố gắng che đậy ấy lại càng kích thích khao khát muốn lột trần mọi lớp phòng bị của anh.

Chiều thứ Sáu, khi Gia Bảo đang mải mê vẽ tranh dưới lầu cùng quản gia, Hạ Chi ngồi trong thư viện để soạn bài. Không gian yên tĩnh chỉ có tiếng lật giấy sột soạt.

Bất chợt, tiếng cửa phòng khép lại một cách êm ái. Hạ Chi không cần ngẩng đầu cũng biết là ai. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc đã báo trước sự hiện diện của anh.

Quân Nhạc bước tới, không nói một lời, anh kéo chiếc ghế đối diện cô rồi ngồi xuống. Thay vì làm việc, anh chỉ khoanh tay, chăm chú quan sát từng cử động nhỏ của cô. Ánh mắt anh dừng lại rất lâu trên đôi môi cô – nơi vết sưng nhẹ từ nụ hôn thô bạo hôm trước vẫn còn mờ nhạt.

"Em đang tránh mặt tôi?" – Anh phá vỡ sự im lặng bằng một tông giọng trầm ấm, nhưng đầy vẻ khiêu khích.

"Tôi đang làm việc của mình, Thẩm tiên sinh." – Hạ Chi đáp, đôi mắt vẫn dán chặt vào trang sách, dù thực tế cô không còn đọc được chữ nào.

Quân Nhạc khẽ cười, một âm thanh rung động từ lồng ngực. Anh đứng dậy, bước vòng qua bàn học. Hạ Chi cảm thấy áp lực từ phía sau lưng ngày một lớn. Đột nhiên, bàn tay lớn của anh đặt lên vai cô, những ngón tay thon dài khẽ miết nhẹ qua lớp vải sơ mi mỏng, trượt dần lên vùng cổ nhạy cảm của cô.

Hạ Chi run rẩy, cây bút trong tay rơi xuống bàn.

"Hợp đồng phẫu thuật của bà nội em đã được ký sáng nay." – Anh cúi xuống, môi gần như chạm vào vành tai cô. "Tôi là người giữ chữ tín. Còn em?"

Hạ Chi nhắm nghiền mắt, hơi thở trở nên đứt quãng: "Tôi sẽ dạy Gia Bảo thật tốt... Tôi sẽ không đi đâu cả."

"Chỉ thế thôi sao?" – Quân Nhạc xoay ghế của cô lại, ép cô phải đối diện với mình. Anh chống hai tay vào hai bên tay vịn của ghế, giam cầm cô hoàn toàn. "Tôi không thiếu gia sư, Hạ Chi. Thứ tôi cần ở em, em biết rõ mà."

Bàn tay anh luồn vào mái tóc búi gọn của cô, kéo nhẹ khiến những lọn tóc đen mượt xõa xuống vai. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết trộn lẫn với mùi cơ thể tự nhiên đầy mời gọi. Sự đụng chạm này không còn thô bạo như đêm trước, mà mang theo một sự mơn trớn, chậm rãi và dày vò.

Hạ Chi cảm thấy một luồng hưng phấn kỳ lạ xen lẫn với nỗi tủi nhục dâng lên. Cô yếu ớt đẩy ngực anh ra: "Đừng... Gia Bảo có thể vào đây bất cứ lúc nào."

"Nó sẽ không vào đâu." – Anh thì thầm, nụ hôn của anh bắt đầu di chuyển dọc theo xương quai xanh của cô, để lại những vệt đỏ ám muội. "Trong ngôi nhà này, mọi thứ đều diễn ra theo ý tôi."

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy dục vọng khóa chặt lấy cô. Bàn tay anh từ từ di chuyển xuống hàng cúc áo sơ mi của cô, nhẹ nhàng mở ra chiếc cúc đầu tiên.

"Hôm nay, em đẹp lắm." – Lời khen của anh giống như một loại độc dược ngọt ngào.

Hạ Chi biết mình đang đứng bên bờ vực. Sự cấm kỵ của mối quan hệ này, địa vị giữa họ, và cả bóng ma của người vợ quá cố... tất cả đều là những rào cản. Nhưng khi ngón tay anh chạm vào làn da trần nơi cổ áo, một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể khiến cô không thể thốt ra lời từ chối.

Cô giống như một chú chim nhỏ bị thôi miên bởi con rắn hổ mang mang tên Thẩm Quân Nhạc. Cô căm ghét anh, nhưng lại khao khát hơi ấm và sự che chở độc đoán này đến phát điên.

Tiếng sấm lại vang lên từ xa, báo hiệu một cơn mưa mới. Trong thư viện mờ tối, ranh giới cuối cùng giữa họ dường như chỉ còn mỏng manh như một sợi tóc, chực chờ đứt tung dưới sức nóng của khao khát và sự chiếm đoạt.