MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Đen Tình NồngChương 8

Đêm Đen Tình Nồng

Chương 8

865 từ · ~5 phút đọc

Ánh sáng trong thư viện dường như mờ hẳn đi khi mây đen kéo tới lấp đầy khung cửa sổ. Trong không gian chỉ còn lại tiếng nhịp tim dồn dập và hơi thở quấn quýt của hai người. Thẩm Quân Nhạc không vội vã, anh tận hưởng sự run rẩy của Hạ Chi như một người sành rượu đang thưởng thức loại vang lâu năm quý giá nhất.

Chiếc cúc áo thứ hai tuột ra khỏi khuy. Làn da trắng nõn nà của cô lộ ra dưới ánh sáng lờ mờ, run rẩy trước cái lạnh của điều hòa và sức nóng từ ánh mắt anh.

"Thẩm tiên sinh... làm ơn..." – Tiếng kêu của cô yếu ớt, nửa như cầu xin, nửa như cổ vũ.

Quân Nhạc khựng lại, anh nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào sự rực cháy trong mắt mình. "Gọi tên tôi. Tôi không muốn nghe hai chữ 'tiên sinh' đó từ miệng em vào lúc này."

Hạ Chi mím môi, sự tự trọng cuối cùng khiến cô lưỡng lự. Nhưng khi bàn tay anh trượt từ eo lên, vuốt ve theo đường cong của mạn sườn, cô không nhịn được mà phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ vụn.

"Quân... Quân Nhạc." – Cô thốt ra cái tên đó, cảm giác như mình vừa chính thức ký vào một bản khế ước với quỷ dữ.

Một nụ cười hài lòng hiện lên trên gương mặt hoàn hảo của anh. Anh cúi xuống, lần này nụ hôn không còn thô bạo mà tràn đầy sự mê hoặc. Đầu lưỡi anh lướt qua cánh môi cô, mời gọi cô cùng chìm đắm vào một vũ điệu của cảm giác. Hạ Chi vô thức vòng tay qua cổ anh, những ngón tay cô lún sâu vào mái tóc đen dày của người đàn ông, kéo anh sát lại hơn.

Sự va chạm giữa cơ thể mạnh mẽ của anh và sự mềm mại của cô tạo nên một phản ứng hóa học bùng nổ. Quân Nhạc bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn gụ rộng lớn. Những xấp tài liệu và giáo trình bị gạt sang một bên, rơi xuống đất tạo nên những tiếng động khô khốc, nhưng chẳng ai quan tâm.

Anh đứng giữa hai chân cô, đôi bàn tay lớn luồn xuống dưới lớp áo sơ mi đã mở rộng, mơn trớn vùng lưng mịn màng. Mỗi nơi tay anh đi qua đều như để lại những đốm lửa li ti, khiến Hạ Chi không ngừng uốn cong người về phía anh.

"Em có biết mình đang chơi với lửa không, Hạ Chi?" – Anh thầm thì bên tai cô, giọng nói khàn đặc vì dục vọng. "Lửa sẽ thiêu rụi sự ngây thơ của em, biến em thành một phần của bóng tối trong tôi."

"Tôi đã không còn đường lui từ khi bước vào ngôi nhà này rồi..." – Hạ Chi đáp lại trong cơn mê sảng của cảm xúc.

Cô nhận ra mình không chỉ là một người thay thế. Có một thứ gì đó nguyên thủy và mãnh liệt hơn thế đang diễn ra. Anh chiếm hữu cô để lấp đầy khoảng trống, nhưng cô cũng đang dùng sự thuần khiết của mình để thâm nhập vào lớp vỏ bọc băng giá của anh.

Bàn tay Quân Nhạc bắt đầu di chuyển sâu hơn, những đụng chạm trở nên táo bạo và đầy ẩn ý. Hạ Chi cảm thấy một luồng điện chạy dọc từ xương sống đến tận từng đầu ngón chân. Sự cấm kỵ của nơi này – một thư viện uy nghiêm, nơi con trai anh có thể đi ngang qua bất cứ lúc nào – càng làm tăng thêm sự kích thích tột độ.

Đúng lúc cao trào của sự đê mê, tiếng chuông điện thoại trên bàn làm việc vang lên dồn dập.

Quân Nhạc khựng lại, hơi thở anh nặng nề phả lên hõm cổ cô. Anh không nghe máy, nhưng âm thanh ấy như một sự nhắc nhở tàn nhẫn về thực tại. Anh nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự tiếc nuối và một chút lạnh lùng vừa quay trở lại.

Anh buông tay, giúp cô khép lại vạt áo sơ mi, nhưng những ngón tay vẫn nán lại trên xương quai xanh của cô một lúc lâu.

"Hôm nay tới đây thôi." – Anh nói, giọng điệu đã lấy lại vẻ uy nghiêm thường thấy, nhưng đôi mắt vẫn khóa chặt lấy cô. "Đừng quên vị trí của mình. Và đừng để tôi phải thấy em nhìn người đàn ông nào khác ngoài tôi."

Hạ Chi ngồi trên bàn, mái tóc rối bời, đôi mắt vẫn còn vương màu sắc của sự hoan lạc chưa trọn vẹn. Cô nhìn anh xoay người nghe điện thoại, xử lý công việc như chưa hề có cuộc hoan lạc vừa rồi.

Cô hiểu rằng, trong trò chơi này, anh luôn là người cầm trịch. Anh có thể đẩy cô lên thiên đường, cũng có thể ném cô xuống địa ngục chỉ bằng một cái nhíu mày. Nhưng trái tim cô, từ lúc nào không hay, đã bắt đầu lún sâu vào vũng bùn ngọt ngào mang tên Thẩm Quân Nhạc.