MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Đen Tình NồngChương 9

Đêm Đen Tình Nồng

Chương 9

891 từ · ~5 phút đọc

Những ngày sau đó, Thẩm Quân Nhạc đột ngột trở nên bận rộn lạ thường. Những cuộc gặp gỡ lén lút trong phòng làm việc hay thư viện thưa thớt dần, thay vào đó là sự xuất hiện của những bóng hồng môn đăng hộ đối thường xuyên lui tới biệt thự Thẩm gia dưới danh nghĩa đối tác kinh doanh.

Chiều hôm ấy, khi Hạ Chi đang hướng dẫn Gia Bảo hoàn thành bài tập toán, tiếng động cơ xe hơi sang trọng vang lên ngoài sân, theo sau là tiếng cười nói thanh tao của một người phụ nữ.

"Cô Diệp, ông chủ mời cô và cậu chủ xuống phòng khách dùng trà. Có khách quý ghé thăm." – Quản gia già gõ cửa, tông giọng vẫn đều đều nhưng ánh mắt lại nhìn Hạ Chi với một chút thương hại kín đáo.

Hạ Chi chỉnh lại cổ áo, hít một hơi thật sâu để nén đi sự bất an đang dâng trào. Khi cô bước xuống cầu thang, đập vào mắt là hình ảnh một người phụ nữ tuyệt đẹp trong bộ váy lụa đỏ ôm sát cơ thể, ngồi ngay cạnh Thẩm Quân Nhạc trên ghế sofa da. Đó là Lâm Tố My – tiểu thư của tập đoàn đá quý Lâm thị, người được báo chí đồn thổi là vị hôn thê môn đăng hộ đối nhất của anh.

"Anh Nhạc, con trai anh có vẻ rất quấn gia sư mới nhỉ?" – Tố My nhẹ nhàng lên tiếng, bàn tay cô ta đặt hờ lên cánh tay của Quân Nhạc, một hành động khẳng định chủ quyền đầy tinh tế.

Quân Nhạc cầm tách cà phê, ánh mắt anh lướt qua Hạ Chi. Không có sự nồng cháy của đêm mưa hôm đó, chỉ có một sự lãnh đạm đến thấu xương.

"Cô ấy là gia sư tốt." – Anh đáp ngắn gọn, giọng điệu không chút gợn sóng.

Hạ Chi đứng đó, cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi, một món đồ chơi vừa bị chủ nhân xếp vào xó sau khi đã thỏa mãn cơn hưng phấn nhất thời. Sự tương phản giữa một tiểu thư lộng lẫy và một cô sinh viên nghèo mặc chiếc sơ mi trắng đã sờn màu trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

"Chào cô Lâm." – Hạ Chi cúi đầu chào theo đúng lễ nghi, nhưng đôi bàn tay giấu sau lưng đã siết chặt đến trắng bệch.

Suốt buổi trà chiều, Hạ Chi phải chứng kiến Lâm Tố My thoải mái cười đùa, đôi lúc còn cố tình ghé sát tai Quân Nhạc thì thầm những điều mật ngọt. Điều khiến cô đau lòng nhất không phải là sự chủ động của người phụ nữ kia, mà là việc Quân Nhạc không hề đẩy ra. Anh vẫn thản nhiên tận hưởng sự chăm sóc đó, thỉnh thoảng còn nhếch môi cười – nụ cười mà Hạ Chi từng ngây thơ nghĩ rằng chỉ dành riêng cho mình trong bóng tối.

Cơn ghen tuông như một loại nọc độc, thấm vào từng mạch máu của Hạ Chi. Cô cảm thấy lồng ngực mình nóng rực, một sự uất ức không thể nói thành lời.

Đến khi Lâm Tố My vào phòng vệ sinh, chỉ còn lại Hạ Chi và Quân Nhạc trong không gian tĩnh lặng, cô không kìm được mà tiến lại gần, giọng nói run rẩy vì cố kìm nén: "Thẩm tiên sinh, nếu anh đã có khách quý, tôi xin phép đưa Gia Bảo lên phòng trước."

Quân Nhạc đặt tách trà xuống, anh đột ngột đứng dậy, thu hẹp khoảng cách với cô trong chớp mắt. Anh dồn cô vào phía sau cây đàn dương cầm lớn trong phòng khách, nơi bị che khuất bởi những tán cây cảnh rậm rạp.

"Em đang ghen?" – Anh thầm thì, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt nhưng cũng chứa đựng sự nguy hiểm quen thuộc.

"Tôi không có tư cách đó." – Hạ Chi quay mặt đi, nhưng Quân Nhạc đã thô bạo nắm lấy cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mình.

"Đúng, em không có tư cách." – Lời nói của anh tàn nhẫn như một nhát dao. "Nhưng đôi mắt của em lại đang nói rằng em muốn phát điên lên khi thấy cô ấy chạm vào tôi."

Anh cúi thấp xuống, hơi thở nồng nàn vị cà phê và khói thuốc bao trùm lấy cô. Bàn tay anh không kiềm chế được mà luồn vào dưới lớp áo sơ mi của cô, siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh như một sự trừng phạt.

"Đừng quên, Hạ Chi. Em là người của tôi. Dù tôi có ở bên cạnh ai, thì buổi tối, người bò vào giường của tôi cũng chỉ có thể là em."

Nói rồi, anh đột ngột buông cô ra ngay khi tiếng bước chân của Lâm Tố My quay trở lại. Hạ Chi đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân run rẩy vì nhục nhã và một loại khao khát đen tối mà chính cô cũng không thể lý giải.

Cô nhận ra mình đã hoàn toàn rơi vào cái bẫy của anh. Anh không chỉ chiếm giữ thân thể cô, mà còn đang dùng sự ghen tuông để bẻ gãy mọi lòng tự trọng cuối cùng, biến cô thành một nô lệ trung thành trong trò chơi tình ái của chính mình.