Sự xuất hiện của Lâm Tố My như một hồi chuông cảnh tỉnh cho Hạ Chi. Cô hiểu rằng, nếu cứ tiếp tục nhu nhược, cô sẽ mãi chỉ là một quân cờ bị anh tùy ý nhào nặn. Cơn đau thắt trong lồng ngực không làm cô gục ngã, trái lại, nó khơi dậy một bản năng phản kháng thâm sâu mà bấy lâu nay cô vẫn hằng che giấu dưới vẻ ngoài thanh thuần.
Sáng hôm sau, Hạ Chi đến biệt thự với một diện mạo hoàn toàn khác. Không còn là bộ sơ mi cũ kỹ đóng kín cổng cao tường, cô chọn một chiếc váy hoa nhí đơn giản nhưng có phần cổ vuông khoét hơi sâu, để lộ làn da trắng nõn và đôi xương quai xanh thanh mảnh. Mái tóc vốn luôn búi cao nay được xõa tự nhiên, vài lọn xoăn nhẹ rủ xuống bờ vai, khiến cô trông như một nụ hồng vừa hé nở trong sương sớm.
Trong giờ dạy, Hạ Chi cố tình tỏ ra vui vẻ hơn thường lệ. Cô cười nói với Gia Bảo, tiếng cười trong trẻo vang vọng ra tận hành lang, nơi cô biết chắc Thẩm Quân Nhạc sẽ đi ngang qua để đến phòng họp.
Đúng như dự đoán, tiếng bước chân trầm ổn khựng lại ngoài cửa. Quân Nhạc đứng đó, đôi mắt thâm trầm nheo lại khi nhìn thấy hình ảnh đầy sức sống và quyến rũ của cô gia sư nhỏ. Anh cảm thấy một luồng khí nóng không tên bốc lên từ lồng ngực. Cô đang cố tình, anh biết chắc chắn như vậy.
Buổi tối, khi quản gia thông báo Quân Nhạc có khách nam là một đối tác trẻ tuổi – Trần Thế Duy – ghé chơi, Hạ Chi đã chuẩn bị sẵn tâm thế. Thế Duy là một thiếu gia có tiếng hào hoa, vừa nhìn thấy Hạ Chi đi xuống cầu thang, đôi mắt anh ta đã sáng rực lên.
"Nhạc, cậu tìm đâu ra một viên ngọc quý thế này làm gia sư cho Gia Bảo vậy?" – Thế Duy không ngần ngại buông lời tán tỉnh ngay trước mặt chủ nhà.
Hạ Chi không né tránh, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa đủ sự rụt rè của một sinh viên, nhưng cũng thừa sự mời gọi kín đáo: "Chào anh Trần, tôi là Hạ Chi."
Quân Nhạc ngồi trên ghế sofa, bàn tay đang cầm ly rượu vang siết chặt đến nổi gân xanh. Anh nhìn cách Hạ Chi nghiêng đầu lắng nghe Thế Duy nói chuyện, cách cô khẽ chạm tay vào lọn tóc của mình – những hành động nhỏ nhặt nhưng lại như những mồi lửa thiêu đốt sự kiên nhẫn của anh.
"Cô Diệp, Gia Bảo cần đi ngủ rồi." – Giọng nói của Quân Nhạc lạnh lẽo như băng giá, cắt ngang cuộc trò chuyện đầy hào hứng giữa Thế Duy và Hạ Chi.
"Vâng, tôi lên ngay đây." – Hạ Chi đáp, nhưng trước khi đi, cô còn quay lại nhìn Thế Duy bằng ánh mắt đầy tiếc nuối: "Rất vui được gặp anh, anh Thế Duy."
Khi bóng dáng Hạ Chi vừa khuất sau cầu thang, không khí trong phòng khách như đông cứng lại. Quân Nhạc không còn tâm trí nào để thảo luận về dự án mới. Sau khi tiễn Thế Duy ra về bằng thái độ không mấy hiếu khách, anh lập tức sải bước lên lầu, đôi mắt rực lửa như muốn thiêu rụi mọi thứ trên đường đi.
Anh đẩy mạnh cửa phòng ngủ của cô mà không hề gõ cửa. Hạ Chi đang ngồi trước gương, tay cầm lược chải tóc, chiếc váy lụa mỏng manh ôm sát lấy những đường cong xuân thì.
"Em đang định làm gì?" – Quân Nhạc gằn giọng, anh tiến lại gần, dùng một tay xoay chiếc ghế của cô lại, buộc cô phải đối diện với sự thịnh nộ của mình.
"Tôi chỉ đang thực hiện phép lịch sự với khách của anh thôi." – Hạ Chi thản nhiên đáp, đôi mắt cô không còn sự sợ hãi thường thấy, thay vào đó là một sự khiêu khích đầy mê hoặc.
"Lịch sự? Bằng cách dùng ánh mắt đó nhìn hắn ta sao?" – Quân Nhạc cúi xuống, đôi bàn tay lớn bóp chặt lấy hai vai cô, hơi thở anh dồn dập và nóng hổi. "Tôi đã nói rồi, em là người của tôi. Đừng bao giờ dùng bộ dạng này trước mặt người đàn ông khác."
"Người của anh?" – Hạ Chi khẽ cười, một nụ cười mang chút đắng cay. "Anh Nhạc, anh có vị hôn thê môn đăng hộ đối, anh có những cuộc vui xa hoa. Tại sao tôi lại không được phép có những sự quan tâm khác?"
Câu nói của cô như một ngòi nổ. Quân Nhạc không thể kiềm chế được nữa, anh bế bổng cô lên rồi ném nhẹ xuống giường. Trước khi cô kịp phản ứng, cơ thể to lớn và đầy áp chế của anh đã phủ xuống, giam cầm cô dưới sức nặng của mình.
"Vì tôi không cho phép." – Anh gầm nhẹ, nụ hôn thô bạo rơi xuống cổ cô, lần này không chỉ có sự chiếm hữu mà còn có cả sự trừng phạt.
Bàn tay anh thô bạo lướt qua làn da mịn màng, tước đi lớp vải mỏng manh đang che chắn giữa hai người. Hạ Chi rên rỉ, cô cảm nhận được sự run rẩy từ chính người đàn ông quyền lực này – đó không chỉ là dục vọng, mà còn là nỗi sợ hãi mơ hồ về việc mất đi quyền kiểm soát đối với cô.
Trong bóng tối của căn phòng, một cuộc chiến mới bắt đầu. Không còn là sự phục tùng đơn phương, Hạ Chi đã bắt đầu biết cách dùng chính sự khao khát của anh để trói buộc trái tim anh vào mình, dù cái giá phải trả là sự thiêu rụi của cả hai trong ngọn lửa cấm kỵ này.