MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Nay, Em Thuộc Về TôiChương 1

Đêm Nay, Em Thuộc Về Tôi

Chương 1

1,726 từ · ~9 phút đọc

Thành phố S về đêm chìm trong cơn mưa rào bất chợt, những giọt nước nặng hạt quất vào cửa kính sát đất tạo nên những âm thanh lộp độp đơn điệu. Trong căn penthouse rộng hơn ba trăm mét vuông nằm trên đỉnh tòa tháp Gia Hoa, không khí tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp.

Lý Tinh La ngồi thu lu trên chiếc ghế sô pha bọc da nhập khẩu Ý, đôi chân trần trắng nõn đung đưa theo nhịp điệu vô định. Cô cúi đầu nhìn xuống bộ váy ngủ lụa hai dây màu đỏ rượu trên người mình. Chất vải thượng hạng mỏng manh như cánh ve, ôm sát lấy từng đường cong cơ thể, phần cổ trễ nải lộ ra xương quai xanh tinh tế và lấp ló khe rãnh quyến rũ.

Đẹp thì có đẹp, gợi cảm thì có thừa. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: Khán giả duy nhất của màn trình diễn này vẫn chưa về.

Lý Tinh La thở dài, ngả người ra sau ghế, chán nản nhìn trần nhà cao vút.

Cô – Lý Tinh La, năm nay hai mươi hai tuổi, tốt nghiệp Học viện Điện ảnh loại ưu, nhan sắc được đánh giá là "họa thủy", nhưng lăn lộn trong giới giải trí hai năm trời vẫn chỉ là một diễn viên tuyến mười tám vô danh. Vai diễn lớn nhất cô từng nhận là một xác chết xinh đẹp trôi sông trong phim trinh thám, thời lượng lên hình chưa đầy ba mươi giây.

Thế nhưng, cuộc đời cô đã rẽ sang một hướng khác vào sáu tháng trước.

Trong một bữa tiệc rượu xã giao mà cô bị quản lý ép đi tiếp khách, Lý Tinh La đã lọt vào "mắt xanh" của Bùi Dục Uyên – Chủ tịch tập đoàn giải trí Gia Hoa, người nắm giữ mạch máu kinh tế của cả giới showbiz.

Một bản hợp đồng bao nuôi được đưa ra ngay ngày hôm sau. Điều khoản đơn giản đến mức khó tin: Ngoan ngoãn, nghe lời, không gây chuyện thị phi, và đổi lại, anh sẽ chu cấp cho cô mọi thứ, từ tiền bạc đến tài nguyên phim ảnh.

Lý Tinh La khi ấy đang nợ nần chồng chất vì tiền viện phí cho bà ngoại, nhắm mắt đưa chân ký cái rẹt. Cô đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để bán thân, thậm chí còn lên mạng tìm hiểu "101 cách chiều lòng kim chủ".

Nhưng đời không như là mơ, hoặc nói đúng hơn, đời cô đang diễn ra theo một kịch bản kỳ quái.

Đã nửa năm trôi qua. Nửa năm!

Trong suốt sáu tháng sống chung dưới một mái nhà, số lần Bùi Dục Uyên chạm vào người cô có thể đếm trên đầu ngón tay. Mà những cái chạm đó cũng trong sáng đến mức thánh thiện: đỡ cô khi vấp ngã, vén tóc giúp cô khi ăn, hoặc... bắt mạch xem cô có bị sốt không.

"Rốt cuộc là anh ta bị lãnh cảm hay là mình không đủ hấp dẫn nhỉ?" Lý Tinh La lầm bầm, đưa tay véo nhẹ vào eo mình. Mềm mại, thon gọn, chỗ cần to thì to, chỗ cần nhỏ thì nhỏ. Hàng thật giá thật 100%.

Tiếng tít tít của khóa cửa điện tử vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của cô.

Lý Tinh La giật bắn người, vội vàng chỉnh lại tư thế ngồi. Cô vuốt lại mái tóc xoăn sóng nước, kéo dây áo trễ xuống thêm một chút, cố gắng tạo ra vẻ lười biếng nhưng đầy mời gọi.

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Bùi Dục Uyên bước vào.

Người đàn ông mang theo hơi lạnh và mùi mưa từ bên ngoài thâm nhập vào không gian ấm áp của căn phòng. Anh mặc một bộ âu phục thủ công màu xám tro cắt may tỉ mỉ, tôn lên vóc dáng cao lớn đĩnh đạc. Trên sống mũi cao thẳng là chiếc kính gọng vàng quen thuộc, che đi đôi mắt phượng sắc bén nhưng thâm sâu khó lường.

Vừa nhìn thấy anh, tim Lý Tinh La đã đập thịch một cái. Dù đã nhìn gương mặt này nửa năm, cô vẫn không thể miễn dịch trước sức sát thương của nhan sắc cực phẩm này. Bùi Dục Uyên không có vẻ đẹp hoa mỹ của các tiểu thịt tươi trong giới, anh mang nét đẹp của sự quyền lực, trầm ổn và cấm dục. Một vẻ đẹp khiến người ta vừa muốn quỳ rạp dưới chân, lại vừa muốn xé toạc lớp vỏ bọc đạo mạo kia ra để xem bên trong cuồng nhiệt đến mức nào.

"Anh về rồi." Lý Tinh La đứng dậy, giọng nói ngọt ngào như rót mật, uyển chuyển bước tới đón anh.

Bùi Dục Uyên ngước mắt nhìn cô. Ánh mắt anh dừng lại trên bờ vai trần trắng muốt, lướt qua xương quai xanh mảnh dẻ rồi dừng lại ở khuôn mặt được trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế của cô.

Trong một khoảnh khắc, Lý Tinh La thề là cô đã thấy đồng tử anh co lại một chút. Nhưng rất nhanh, nó lại trở về vẻ bình lặng như mặt hồ không gợn sóng.

"Ừ." Anh đáp gọn lỏn, đưa tay nới lỏng cà vạt, để lộ yết hầu gợi cảm chuyển động lên xuống.

Lý Tinh La thuần thục đưa tay nhận lấy chiếc áo vest anh cởi ra. Khoảng cách gần gũi khiến cô ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh – mùi gỗ đàn hương trộn lẫn với chút mùi thuốc lá nhàn nhạt, lạnh lùng nhưng lại khiến người ta an tâm lạ lùng.

"Hôm nay anh về muộn vậy, có muốn ăn chút gì không? Em có nấu chè dưỡng nhan..." Cô ngập ngừng hỏi, ánh mắt mong chờ.

Bùi Dục Uyên tháo mắt kính xuống, day day sống mũi mệt mỏi. Không có lớp kính che chắn, vẻ mệt mỏi nơi đáy mắt anh lộ ra rõ ràng hơn.

"Không cần đâu. Tôi ăn ở tiệc xã giao rồi." Anh bước về phía quầy bar, rót một cốc nước lọc. Bàn tay cầm ly nước thon dài, khớp xương rõ ràng, đẹp như một tác phẩm nghệ thuật.

Lý Tinh La cắn môi. Lại từ chối. Kế hoạch A – Con đường đi qua dạ dày: Thất bại.

Cô quyết định tung chiêu cuối. "Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", cô không tin anh là tượng đá.

Lý Tinh La đi tới phía sau anh, đánh bạo đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay rắn chắc qua lớp áo sơ mi. Giọng cô nhỏ nhẹ, mang theo chút run rẩy và ám chỉ: "Dục Uyên... nước nóng em đã xả sẵn rồi. Anh có muốn... tắm luôn không?"

Câu nói đầy tính gợi mở. Trong các tiểu thuyết cô từng đọc, đây là tín hiệu đèn xanh rõ ràng nhất cho một màn ân ái nồng nhiệt trong phòng tắm.

Bùi Dục Uyên uống cạn ly nước, đặt mạnh xuống bàn đá cẩm thạch. Anh xoay người lại, đối diện với cô.

Lý Tinh La nín thở, ngẩng đầu nhìn anh. Chiều cao chênh lệch khiến cô phải ngước lên, cảm giác áp bức từ người đàn ông này tỏa ra mạnh mẽ vô cùng.

Anh cúi đầu, ghé sát vào tai cô. Hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm khiến Lý Tinh La rùng mình, hai chân mềm nhũn.

"Tinh La." Giọng anh trầm khàn, mang theo từ tính mê người.

"Dạ..." Cô lí nhí, tim đập như trống bỏi. Sắp rồi sao? Cuối cùng cũng đến lúc "thực hiện nghĩa vụ" rồi sao?

Bàn tay to lớn của anh đưa lên, chạm vào... trán cô.

Lý Tinh La ngơ ngác.

"Nhiệt độ phòng thấp thế này, ăn mặc phong phanh như vậy, em muốn ngày mai nhập viện để trốn lịch quay quảng cáo à?"

Giọng điệu nghiêm khắc, chẳng có chút gì là lãng mạn hay dục vọng.

Bùi Dục Uyên thu tay về, tiện tay cầm lấy chiếc điều khiển điều hòa trên bàn, tăng nhiệt độ lên 26 độ C. Sau đó, anh cầm lấy chiếc áo vest mà cô vừa treo lên, khoác ngược lại lên vai cô, che kín mít bờ vai và mảng lưng trần quyến rũ.

"Mặc vào. Đi ngủ sớm đi. Mai tôi đưa em đến trường quay."

Nói xong, anh xoay người bước thẳng về phía thư phòng, không ngoảnh đầu lại lấy một lần. Cánh cửa phòng làm việc đóng lại cái "cạch", ngăn cách hoàn toàn hai thế giới.

Lý Tinh La đứng chôn chân tại chỗ, trên vai trùm chiếc áo vest rộng thùng thình còn vương hơi ấm của anh, nhìn cánh cửa gỗ đóng kín mà khóc không ra nước mắt.

Quyến rũ thất bại toàn tập.

Cô hậm hực dậm chân, lầm bầm: "Bùi Dục Uyên, anh là đồ Liễu Hạ Huệ! Đồ khúc gỗ! Đồ... đồ yếu sinh lý!"

Trong thư phòng cách đó một bức tường, Bùi Dục Uyên dựa lưng vào cửa, ngửa đầu thở hắt ra một hơi dài nặng nề.

Anh đưa tay tháo hai cúc áo sơ mi trên cùng, để lộ lồng ngực đang phập phồng kịch liệt. Bàn tay anh siết chặt lấy gọng kính trong tay đến mức các khớp xương trắng bệch.

Trong đầu anh lúc này tràn ngập hình ảnh vừa rồi: Làn da trắng sứ dưới ánh đèn vàng, đôi môi đỏ mọng he hé mở, và ánh mắt vừa ngây thơ vừa lẳng lơ của cô khi gọi tên anh.

"Chết tiệt."

Bùi Dục Uyên khẽ chửi thề một tiếng, giọng nói khàn đặc và nguy hiểm, hoàn toàn khác hẳn vẻ đạo mạo ban nãy.

Anh phải dùng bao nhiêu nghị lực mới có thể kiềm chế không đè cô xuống ngay tại quầy bar đó, xé nát bộ váy lụa mỏng manh kia ra. Nhưng chưa được, cô vẫn còn quá non nớt, quá sợ hãi. Cái cô cần ở anh lúc này là chỗ dựa, là kim chủ, chứ không phải là một con thú dữ đang đói khát.

Anh đã đợi được hai năm để đưa cô về bên mình, đợi thêm một chút nữa... thì có sao đâu.

Bùi Dục Uyên nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa nhịp thở hỗn loạn, rồi bước nhanh về phía phòng tắm riêng trong thư phòng, vặn vòi nước lạnh ở mức tối đa.