Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm voan mỏng, nhảy mót trên gương mặt thanh tú của Lý Tinh La. Cô lờ đờ mở mắt, cảm giác mềm mại từ chiếc đệm lông vũ khiến cô chỉ muốn lười biếng cuộn tròn thêm chút nữa. Thế nhưng, ký ức về sự "thất bại thảm hại" tối qua ùa về như một gáo nước lạnh, khiến cô bật dậy ngay lập tức.
"Bùi Dục Uyên, đúng là cái đồ đầu gỗ!"
Cô lầm bầm chửi thề một câu, rồi nhanh chóng vào phòng vệ sinh vệ sinh cá nhân. Dù kế hoạch quyến rũ chưa đi đến đâu, nhưng hôm nay cô có lịch quay quảng cáo cho một nhãn hàng mỹ phẩm tầm trung – tài nguyên mà Bùi Dục Uyên đã đích thân "ném" cho cô tuần trước. Trong giới này, có chỗ dựa đúng là sướng tiên, dù chỉ là một diễn viên tuyến mười tám, cô vẫn được xe đưa đón riêng và quản lý chăm sóc tận răng.
Bước xuống phòng khách, Lý Tinh La ngửi thấy mùi cà phê Arabica thoang thoảng.
Bùi Dục Uyên đã ngồi đó, vẫn bộ dạng chỉnh chu như thể anh sinh ra là để mặc âu phục. Anh đang thong thả lật xem bản tin tài chính, trên tay cầm một tách sứ trắng. Thấy cô xuống, anh không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt lên tiếng:
"Ăn sáng đi, lát nữa tài xế đưa em đến phim trường. Tôi có cuộc họp ở tập đoàn, không đưa em đi được."
Lý Tinh La bĩu môi, ngồi xuống đối diện anh. Bữa sáng của cô là bánh mì ngũ cốc và trứng chần, kèm một ly nước ép lựu – đúng chuẩn thực đơn giữ dáng cho nghệ sĩ.
"Dục Uyên, tối nay anh có về ăn cơm không?" Cô giả vờ vô tình hỏi, đôi mắt phượng len lén quan sát biểu cảm của người đàn ông đối diện.
Bùi Dục Uyên đặt tách cà phê xuống, lúc này mới ngước mắt lên nhìn cô. Ánh mắt anh sâu thẳm, như thể có thể nhìn thấu mọi tâm tư nhỏ nhặt đang xoay mòng mòng trong đầu cô.
"Tối nay tôi có tiệc xã giao với đối tác bên bất động sản. Có lẽ sẽ về muộn."
Lý Tinh La "ồ" một tiếng rõ dài, vẻ mặt thất vọng không hề che giấu. Cô cúi đầu chọc chọc quả trứng chần, lòng thầm nghĩ: Lại xã giao, lại tiệc tùng. Kim chủ nhà người ta thì hận không thể quấn lấy tình nhân 24/7, kim chủ nhà mình thì coi mình như con gái nuôi mà chăm bẵm.
Đang mải suy nghĩ, một bàn tay lớn bất ngờ vươn tới, ngón tay trỏ hơi thô ráp nâng cằm cô lên. Lý Tinh La giật mình, hơi thở bỗng chốc ngưng trệ.
Bùi Dục Uyên ghé sát mặt lại gần, mùi hương bạc hà thanh mát từ anh bao vây lấy cô. Anh không nói gì, chỉ dùng ngón cái miết nhẹ lên khóe môi cô, lau đi vệt bơ còn sót lại. Động tác ấy vô cùng chậm rãi, mang theo một sự mơn trớn kín đáo khiến da mặt Lý Tinh La nóng bừng lên.
"Lớn rồi, ăn uống vẫn để dính nhem nhuốc thế này sao?" Giọng anh trầm xuống, có chút khàn nhẹ.
Lý Tinh La nhìn trân trân vào đôi môi mỏng của anh, trong lòng dậy sóng. Thời cơ tới rồi!
Cô lấy hết can đảm, không né tránh mà còn cố tình xích lại gần hơn, hai tay đặt lên đùi anh, giọng nũng nịu: "Vậy anh lau cho em đi... Lau kỹ vào."
Bùi Dục Uyên nheo mắt, hơi thở của hai người giao nhau giữa khoảng không chật hẹp. Lý Tinh La cảm nhận được bàn tay đang giữ cằm mình siết chặt thêm một chút. Ánh mắt anh không còn sự bình thản thường ngày mà bắt đầu bốc cháy một ngọn lửa nhỏ, thiêu đốt trái tim cô.
Anh không lau bằng tay nữa.
Bùi Dục Uyên cúi đầu, môi anh lướt nhẹ qua gò má cô, rồi dừng lại ngay sát vành tai nhạy cảm. Anh thì thầm, hơi nóng phả vào khiến cô rùng mình:
"Tinh La, đừng dùng những chiêu trò nhỏ nhặt này với tôi. Em không biết mình đang đùa với lửa đâu."
Nói xong, anh buông cô ra, đứng dậy cầm lấy chiếc cặp táp trên bàn, sải bước ra cửa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lý Tinh La ngồi đơ ra trên ghế, tim đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đưa tay sờ lên vành tai vẫn còn nóng hổi, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh.
"Đùa với lửa? Anh mới là ngọn lửa ấy!" Cô lầm bầm, nhưng khóe môi lại không tự chủ được mà cong lên.
Hóa ra, vị kim chủ cấm dục này không hề "liệt", mà là anh đang kiềm chế đến mức cực đoan. Và điều đó càng khiến khao khát muốn "phá vỡ" lớp vỏ bọc của anh trong cô bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Buổi quay quảng cáo diễn ra khá suôn sẻ cho đến khi Thẩm Mộng xuất hiện.
Thẩm Mộng là một đàn chị trong nghề, vốn nổi tiếng với những vai diễn đài các nhưng thực tế lại là một kẻ cậy thế ép người. Vừa nhìn thấy Lý Tinh La được nhân viên hậu cần vây quanh chăm sóc, ả ta đã hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt.
"Thì ra là tiểu minh tinh được Gia Hoa bao nuôi đây sao? Đúng là có chỗ dựa có khác, đóng cái quảng cáo cỏn con cũng bày đặt xe đưa xe đón."
Tiếng nói của Thẩm Mộng không nhỏ, khiến cả phim trường bỗng chốc im bặt. Những ánh mắt tò mò, mỉa mai bắt đầu đổ dồn về phía Tinh La.
Lý Tinh La siết chặt vạt váy, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Cô biết sớm muộn gì mình cũng phải đối mặt với những lời này, nhưng không ngờ nó lại đến trực diện và cay nghiệt như thế.
"Chị Thẩm nói gì em không hiểu. Em đến đây là để làm việc." Tinh La cố giữ bình tĩnh, đáp lại.
Thẩm Mộng tiến lại gần, dặm lại lớp phấn trên mặt, cười khẩy: "Làm việc? Hay là làm 'việc' trên giường của Bùi tổng? Cô tưởng loại người như anh ấy sẽ nghiêm túc với cô sao? Nghe nói nửa năm rồi anh ấy còn chưa thèm động vào cô, chắc là chán cái bản mặt bình hoa di động này rồi chứ gì?"
Cả phim trường xì xào bàn tán. Lý Tinh La cảm thấy mặt mình trắng bệch đi. Bí mật về mối quan hệ "trong sáng" của cô và Bùi Dục Uyên tại sao người ngoài lại biết?
Đúng lúc cô định lên tiếng phản bác thì một giọng nói lạnh lùng, mang theo uy áp tuyệt đối vang lên từ phía cửa vào:
"Ai nói tôi không động vào cô ấy?"
Mọi người đồng loạt quay đầu lại. Bùi Dục Uyên, người lẽ ra đang ở tập đoàn họp hành, đang đứng đó. Anh không mặc áo vest, chỉ mặc sơ mi trắng với đôi ống tay áo xắn cao, trông vừa phong trần vừa nguy hiểm.
Anh sải bước đi tới, bỏ qua tất cả mọi người, đi thẳng đến bên cạnh Lý Tinh La, tự nhiên vòng tay qua eo cô, kéo sát vào lòng mình.
"Thẩm tiểu thư có vẻ quan tâm đến chuyện giường chiếu của tôi quá nhỉ?" Bùi Dục Uyên nhướn mày, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo nhìn thẳng vào Thẩm Mộng.
Thẩm Mộng tái mét mặt mày, lắp bắp không thành tiếng: "Bùi... Bùi tổng... tôi không có ý đó..."
"Tài nguyên của Thẩm tiểu thư năm nay có vẻ hơi nhiều, để tôi bảo trợ lý xem xét lại xem có dự án nào không phù hợp không."
Lời nói nhẹ tênh nhưng lại mang tính sát thương chí mạng. Thẩm Mộng suýt nữa thì ngã quỵ.
Bùi Dục Uyên không thèm liếc nhìn ả thêm cái thứ hai. Anh cúi xuống nhìn Tinh La, ánh mắt dịu đi thấy rõ, nhưng giọng nói vẫn mang theo chút trách móc: "Bị người ta bắt nạt mà không biết gọi cho tôi? Tôi nuôi em để làm cảnh sao?"
Lý Tinh La nhìn anh, sống mũi bỗng thấy cay cay. Cô không trả lời, chỉ vùi đầu vào ngực anh, hít hà mùi hương quen thuộc.
"Dục Uyên... sao anh lại tới đây?"
Bùi Dục Uyên im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài, bàn tay to bản xoa nhẹ sau gáy cô: "Quên mang tài liệu, tiện đường ghé qua... đón em đi ăn trưa."
Lý Tinh La mỉm cười trong lòng. Tiện đường? Tập đoàn Gia Hoa và phim trường này nằm ở hai hướng hoàn toàn ngược nhau cơ mà. Vị kim chủ này, hình như bắt đầu "hư" rồi.