Chiếc Bentley lướt đi êm ái trên đường phố nhộn nhịp, nhưng không khí bên trong xe lại đặc quánh sự ám muội. Sau khi "đại náo" phim trường, Bùi Dục Uyên không đưa Lý Tinh La đi ăn trưa như đã nói mà lái xe thẳng về hướng căn penthouse.
Lý Tinh La ngồi ở ghế phụ, thỉnh thoảng liếc nhìn góc nghiêng hoàn hảo của người đàn ông bên cạnh. Anh đang tập trung lái xe, đôi bàn tay khớp xương rõ ràng nắm lấy vô lăng, gân xanh ẩn hiện dưới lớp da trắng nhạt. Trông anh có vẻ đang giận, nhưng lại không giống kiểu giận dữ lôi đình, mà giống như một con thú dữ đang cố kìm nén bản năng săn mồi.
Vừa bước vào nhà, Bùi Dục Uyên đã quăng chìa khóa lên kệ, xoay người ép Lý Tinh La vào cánh cửa gỗ nặng nề.
"Anh... anh làm gì vậy?" Cô lắp bắp, hai tay run rẩy chống lên ngực anh.
"Em còn hỏi?" Bùi Dục Uyên tháo chiếc kính gọng vàng xuống, ném sang một bên. Đôi mắt phượng giờ đây không còn lớp kính che chắn, hiện rõ sự âm trầm và dục vọng cuộn trào. "Nửa năm qua tôi nuông chiều em quá, nên em tưởng tôi là người làm từ thiện, đúng không?"
Lý Tinh La bị ánh mắt ấy thiêu đốt, tim đập thình thịch, nhưng miệng vẫn cứng cỏi: "Em không có... Là Thẩm Mộng nói anh chán em rồi, nói anh không thèm chạm vào em..."
"Nên em mới cố tình ăn mặc như thế tối qua? Cố tình sáp lại gần tôi lúc sáng?" Anh cúi sát xuống, chóp mũi hai người chạm nhau, hơi thở nóng rực của anh phả vào môi cô. "Lý Tinh La, tôi đã cảnh báo em rồi, đừng đùa với lửa."
Lý Tinh La thấy cơ hội ngàn năm có một đã tới. Cô không lùi bước nữa, trái lại còn bạo dạn vòng tay lên cổ anh, kéo anh thấp xuống. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói mang theo chút nũng nịu xen lẫn thách thức: "Nếu em muốn bị thiêu cháy thì sao?"
Một tiếng "ầm" vang lên trong đầu Bùi Dục Uyên. Sợi dây lý trí vốn đã mỏng manh của anh chính thức đứt đoạn.
Anh không nói thêm lời nào, cúi đầu chiếm lấy đôi môi đỏ mọng kia. Nụ hôn không hề dịu dàng, nó mang theo sự chiếm hữu, càn quét và cả chút trừng phạt. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô, khiến cô khẽ rên rỉ rồi thừa cơ hội đó len lỏi vào sâu bên trong, quấn lấy đầu lưỡi nhỏ bé của cô.
Lý Tinh La cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Đây không phải là nụ hôn hời hợt mà cô hằng tưởng tượng, nó kịch liệt đến mức khiến phổi cô như cạn kiệt oxy. Hai tay anh di chuyển xuống eo cô, siết chặt như muốn khảm cô vào cơ thể mình.
"Ưm... Dục... Dục Uyên..."
Anh rời khỏi môi cô, dời nụ hôn xuống vùng cổ trắng ngần, để lại những dấu vết đỏ hồng ám muội. Bàn tay anh không tự chủ được mà luồn vào dưới lớp áo sơ mi mỏng manh của cô, chạm vào làn da mịn màng như gốm sứ.
"Muốn quyến rũ tôi?" Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ nguy hiểm. "Em đã chuẩn bị tâm lý để gánh chịu hậu quả chưa?"
Lý Tinh La thở hổn hển, đôi mắt nhòe đi vì sinh lý, gật đầu trong vô thức.
Bùi Dục Uyên bế thốc cô lên. Cô giật mình bám chặt lấy vai anh, cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của anh đang đập liên hồi sau lớp áo sơ mi. Anh không đưa cô về phòng ngủ, mà đặt cô ngồi lên mặt bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo ở quầy bar – nơi mà tối qua cô đã thất bại.
"Ngồi yên đây."
Anh tháo cà vạt, chậm rãi dùng nó buộc hai cổ tay cô lại với nhau rồi vắt qua cổ cô. Tư thế này khiến lồng ngực cô ưỡn về phía trước, đầy khiêu khích.
Lý Tinh La đỏ mặt tía tai: "Anh... sao anh lại làm vậy?"
"Đây là sự trừng phạt cho việc em không ngoan, và cũng là để em biết..." Bùi Dục Uyên cúi xuống, hôn nhẹ lên xương quai xanh của cô, giọng nói trầm thấp vang lên đầy ma mị: "...người đàn ông của em có 'liệt' hay không."
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của phòng khách, chiếc áo sơ mi của Lý Tinh La dần dần bị những ngón tay thon dài của anh nới lỏng. Sự lạnh lẽo của mặt bàn đá và sự nóng bỏng từ bàn tay anh tạo nên một sự tương phản mãnh liệt, khiến cô không ngừng run rẩy.
Trong không gian yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở dốc và tiếng vải vóc ma sát. Lý Tinh La nhận ra, con sói già này không hề hiền lành như cô tưởng. Anh không phải không muốn động vào cô, mà là anh đang chờ đợi một khoảnh khắc để có thể "ăn sạch" cô không còn một mẩu xương.
Và khoảnh khắc đó, chính là bây giờ.