MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Nay, Em Thuộc Về TôiChương 4

Đêm Nay, Em Thuộc Về Tôi

Chương 4

956 từ · ~5 phút đọc

Không khí trong phòng khách như bị rút cạn oxy. Lý Tinh La ngồi trên mặt bàn đá lạnh buốt, nhưng toàn thân cô lại như đang bị thiêu đốt bởi ngọn lửa mang tên Bùi Dục Uyên. Hai cổ tay bị trói lỏng bằng chiếc cà vạt lụa, vắt qua sau gáy khiến cô chỉ có thể hơi ngửa ra sau, phô bày toàn bộ sự yếu thế và mời gọi trước mặt người đàn ông quyền lực này.

Bùi Dục Uyên không vội vàng đi đến bước cuối cùng. Anh là một kẻ săn mồi kiên nhẫn, thích thưởng thức sự run rẩy của con mồi trước khi nuốt chửng.

Những ngón tay thon dài của anh chậm rãi gỡ từng chiếc cúc áo sơ mi của cô. Ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy bên dưới lớp áo mỏng, cô đang mặc bộ nội y bằng ren đen đầy khiêu khích – minh chứng cho việc cô đã chuẩn bị kỹ càng để "bẫy" anh từ trước.

"Chuẩn bị chu đáo thế này, xem ra tôi không 'vất vả' một chút thì thật có lỗi với tâm huyết của em."

Giọng anh khàn đặc, mỗi chữ phát ra đều như mang theo điện giật. Anh cúi xuống, nụ hôn rơi dọc từ xương quai xanh xuống vùng ngực phập phồng của cô. Cảm giác nhột nhạt và hưng phấn đan xen khiến Lý Tinh La không tự chủ được mà cong người lên, miệng phát ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn.

"Dục Uyên... nhẹ... nhẹ một chút..."

Anh ngẩng đầu, đôi mắt phượng hẹp dài giờ đây đỏ vây quanh vì dục vọng. Anh nắm lấy đôi chân thon dài của cô, kéo mạnh về phía mình khiến cô sát rạt vào lồng ngực rắn chắc của anh.

"Nhẹ?" Anh cười thấp, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang vẻ tà tứ lạ thường. "Nửa năm qua tôi đã quá nhẹ nhàng với em rồi. Hôm nay, em phải trả nợ cả vốn lẫn lãi."

Bàn tay anh di chuyển, đi đến nơi nhạy cảm nhất. Lý Tinh La giật bắn người, đôi mắt nhòe đi vì sinh lý, cả người run bắn lên như chiếc lá trước gió. Sự kích thích ập đến quá đột ngột khiến cô đánh mất mọi khả năng suy nghĩ, chỉ có thể bám chặt lấy đôi vai rộng của anh, nức nở gọi tên anh.

"Bùi Dục Uyên... đừng... em sai rồi..."

"Muộn rồi."

Anh dứt lời, xoay người bế bổng cô lên, sải bước dài về phía phòng ngủ chính. Cánh cửa phòng bật mở rồi khép lại với một tiếng "ầm" đầy dứt khoát.

Anh đặt cô xuống giường, cơ thể to lớn ngay lập tức phủ lên. Trong bóng tối lờ mờ, Lý Tinh La chỉ thấy đôi mắt anh sáng rực như loài thú săn đêm. Anh tháo dây trói ở tay cô ra, nhưng ngay lập tức lại dùng mười ngón tay đan chặt lấy tay cô, ép xuống nệm.

Sự xâm nhập bất ngờ khiến Lý Tinh La nghẹn thở, cơn đau nhẹ hòa lẫn với khoái cảm lạ lẫm khiến cô không nhịn được mà cắn vào vai anh. Bùi Dục Uyên hừ nhẹ một tiếng, không những không dừng lại mà còn tấn công kịch liệt hơn.

Mỗi nhịp chạm của anh đều như muốn đóng dấu chủ quyền, mạnh mẽ và độc đoán. Anh hôn lên những giọt nước mắt sinh lý bên khóe mắt cô, thì thầm bên tai cô những lời yêu đương nóng bỏng mà bình thường anh chẳng bao giờ nói:

"Tinh La... em là của ai?"

"Của... của anh... Ưm... của Bùi Dục Uyên..."

"Ngoan lắm."

Đêm nay, mưa bên ngoài vẫn không ngừng rơi, nhưng trong căn phòng ngủ rộng lớn, tiếng thở dốc, tiếng va chạm da thịt và những lời thì thầm ám muội đã lấp đầy mọi khoảng trống. Lý Tinh La cuối cùng cũng nhận ra, mình không phải là người giăng bẫy. Ngay từ đầu, cô đã tự nguyện bước vào chiếc bẫy ngọt ngào mà Bùi Dục Uyên đã kiên nhẫn giăng ra từ sáu tháng trước.

Sáng hôm sau.

Ánh nắng dịu dàng rọi qua khe rèm, Lý Tinh La khẽ cựa mình, cảm giác toàn thân như bị xe tải cán qua, đặc biệt là vùng eo đau nhức không tả nổi.

Cô mở mắt, đập vào mắt là lồng ngực trần vững chãi của người đàn ông. Bùi Dục Uyên vẫn chưa dậy, anh đang ôm cô trong lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, một tư thế bảo hộ tuyệt đối. Không còn vẻ lạnh lùng cấm dục của thường ngày, lúc ngủ trông anh dịu dàng đến lạ.

Lý Tinh La nhìn những vết đỏ chi chít trên cổ và ngực anh – tác phẩm của cô đêm qua – mà không khỏi đỏ mặt.

Cô định len lén chui ra khỏi vòng tay anh để vào phòng tắm, nhưng vừa động đậy, vòng tay kia đã siết chặt lại. Giọng nói trầm thấp, mang theo chút ngái ngủ của anh vang lên:

"Định chạy đi đâu?"

Tinh La đứng hình, lý nhí đáp: "Em... em muốn đi tắm."

Bùi Dục Uyên mở mắt, ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy sự cưng chiều và thỏa mãn. Anh cúi xuống hôn lên trán cô một nụ hôn thật sâu:

"Ngủ thêm chút nữa đi. Quảng cáo hôm qua tôi đã bảo trợ lý lùi lịch lại rồi. Hôm nay em chỉ cần ở nhà... phục vụ tôi thôi."

Lý Tinh La trợn tròn mắt: "Anh... anh lạm quyền!"

Bùi Dục Uyên bật cười, nụ cười sảng khoái đầu tiên mà cô được thấy. Anh lật người, một lần nữa đè cô xuống dưới thân:

"Tôi là kim chủ của em, lạm quyền một chút thì sao?"