MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Nay, Em Thuộc Về TôiChương 5

Đêm Nay, Em Thuộc Về Tôi

Chương 5

1,031 từ · ~6 phút đọc

Bùi Dục Uyên nói là làm. Cả ngày hôm đó, Lý Tinh La không được bước chân ra khỏi giường quá ba bước. Anh giống như một kẻ vừa tìm được món đồ chơi yêu thích sau bao năm chờ đợi, quấn quýt lấy cô không rời. Từ việc đút cho cô ăn cháo đến việc bế cô vào phòng tắm, sự chăm sóc tỉ mỉ ấy khiến Tinh La vừa hạnh phúc, vừa nảy sinh một nỗi bất an mơ hồ.

Chiều muộn, khi Bùi Dục Uyên phải vào thư phòng xử lý một vài văn kiện khẩn cấp, Lý Tinh La mới có không gian riêng tư. Cô ngồi trước gương trang điểm, nhìn những dấu vết màu dâu tây rải rác trên cổ mình, lòng rối bời.

"Mày đang làm cái gì thế này, Lý Tinh La?" Cô tự hỏi bóng mình trong gương.

Mục tiêu ban đầu của cô rất rõ ràng: Quyến rũ anh để giữ vững chiếc ghế "người tình", để có tiền lo cho bà và có tài nguyên để đổi đời. Nhưng sau đêm qua, mọi thứ dường như đã chệch quỹ đạo. Ánh mắt của Bùi Dục Uyên nhìn cô không giống như nhìn một món hàng hay một thú vui tiêu khiển. Nó quá sâu, quá nặng tình, khiến cô sợ rằng mình sẽ đánh mất trái tim trước khi kịp đạt được danh vọng.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Là chị Hoa – quản lý của cô.

"Tinh La! Em giỏi lắm!" Giọng chị Hoa phấn khích đến mức chói tai. "Chị vừa nhận được thông báo, vai nữ thứ trong dự án điện ảnh 'Trường Dạ' đã thuộc về em rồi! Đây là dự án cấp S+, đạo diễn Trần đích thân chỉ định đấy!"

Lý Tinh La sững người. Đạo diễn Trần nổi tiếng là người khó tính, không bao giờ dùng "bình hoa" hay người đi cửa sau. Nếu không có tác động cực lớn từ phía Gia Hoa, một diễn viên tuyến mười tám như cô ngay cả cơ hội thử vai cũng không có.

"Là... là do Bùi tổng sao chị?"

"Còn ai vào đây nữa? Tinh La này, chị dặn em, cố mà giữ cho chặt cái đùi vàng này. Nhưng cũng đừng có lún quá sâu, đàn ông tầm cỡ như Bùi Dục Uyên, họ hào phóng với phụ nữ nhưng trái tim họ lạnh lắm. Xong hợp đồng thì đường ai nấy đi, nhớ lấy."

Cúp máy, niềm vui nhận vai mới bỗng chốc nguội lạnh. Lời cảnh báo của chị Hoa đánh trúng vào nỗi sợ lớn nhất của cô. Một bản hợp đồng bao nuôi có thời hạn, đó mới là thực tế giữa cô và anh.

Lý Tinh La khoác thêm một chiếc áo len mỏng, bước về phía thư phòng. Cánh cửa khép hờ, cô định gõ cửa thì nghe thấy giọng nói trầm thấp của Bùi Dục Uyên đang trao đổi điện thoại:

"Hợp đồng của cô ấy còn bao lâu?... Sáu tháng nữa sao? Được rồi, cứ để đó, không cần gia hạn vội... Tôi có tính toán riêng."

Lòng Tinh La thắt lại. "Không cần gia hạn vội". Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự ngọt ngào mà anh vừa tạo ra. Hóa ra đối với anh, đây vẫn chỉ là một trò chơi có kỳ hạn. Sự nuông chiều đêm qua, có lẽ cũng chỉ là một phần của "dịch vụ" mà anh trả phí để được hưởng thụ.

Cô hít một hơi thật sâu, cố nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp rồi đẩy cửa bước vào.

Bùi Dục Uyên thấy cô, ngay lập tức tắt điện thoại, vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày dịu lại: "Sao không ngủ thêm chút nữa? Eo còn đau không?"

Lý Tinh La đi tới, tự nhiên ngồi vào lòng anh, vòng tay qua cổ anh giống như cách một "tình nhân" ngoan ngoãn nên làm. Cô hôn nhẹ lên cằm anh, giọng nũng nịu nhưng đôi mắt lại không có ý cười:

"Nghe nói anh vừa tặng em một vai diễn lớn. Em đến để... cảm ơn anh đây."

Bùi Dục Uyên nhướng mày, bàn tay anh siết nhẹ eo cô, cảm nhận sự gần gũi này nhưng chân mày khẽ cau lại khi thấy thái độ của cô có chút khác lạ. Cô vẫn quyến rũ, vẫn chủ động, nhưng dường như có một bức tường vô hình vừa được dựng lên.

"Chỉ cảm ơn thôi sao?" Anh hỏi, giọng nói mang theo chút ý vị sâu xa.

Lý Tinh La cười khẽ, cô bắt đầu chủ động cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của anh, lầm bầm: "Vậy anh muốn cảm ơn thế nào? Em đều chiều anh hết... Kim chủ đại nhân."

Chữ "Kim chủ" thốt ra từ miệng cô khiến cơ thể Bùi Dục Uyên cứng đờ. Anh nắm chặt lấy cổ tay cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Lý Tinh La, em đang giận cái gì?"

"Em đâu dám giận anh." Cô né tránh ánh mắt anh. "Em chỉ đang cố gắng làm tốt bổn phận của mình để sau này khi hết hợp đồng, anh sẽ không cảm thấy tiếc tiền đã bỏ ra cho em thôi."

Không khí trong thư phòng đột ngột giảm xuống dưới không độ. Bùi Dục Uyên nhìn người con gái trong lòng, đôi mắt phượng hiện lên sự tức giận và cả một chút tổn thương mà cô không nhận ra. Anh đẩy mạnh cô xuống chiếc ghế da rộng lớn, ngay lập tức phủ người lên, giọng nói lạnh thấu xương vang lên bên tai cô:

"Bổn phận? Được, nếu em đã muốn thực hiện bổn phận đến thế, vậy tôi thành toàn cho em."

Anh không hôn cô dịu dàng như buổi sáng, mà là một sự xâm lược thô bạo hơn, như muốn dùng nhục thể để xóa tan đi những lời nói cay nghiệt cô vừa thốt ra. Lý Tinh La nhắm mắt lại, để mặc cho cảm xúc cuốn mình đi, nhưng trong lòng cô lại đau đớn nhận ra: Ranh giới giữa bao nuôi và tình yêu, hóa ra lại mong manh và dễ tổn thương đến thế.