Sau trận "trừng phạt" nảy lửa trong thư phòng, quan hệ giữa Lý Tinh La và Bùi Dục Uyên rơi vào một trạng thái kỳ lạ. Anh vẫn chu cấp cho cô không thiếu thứ gì, thậm chí còn hào phóng hơn, nhưng sự im lặng giữa hai người lại kéo dài hơn trước. Tinh La vùi mình vào kịch bản "Trường Dạ", cố gắng dùng công việc để lấp đầy những suy nghĩ mông lung về bản hợp đồng sáu tháng cuối cùng.
Ngày khai máy phim "Trường Dạ".
Phim trường Hoành Điếm cổ kính và uy nghiêm. Lý Tinh La trong bộ y phục nữ thứ – một quận chúa kiêu kỳ nhưng có số phận bi thương – đẹp đến mức khiến cả đoàn phim phải trầm trồ. Tuy nhiên, sự tự tin của cô bỗng chốc lung lay khi nhìn thấy nam chính của bộ phim.
Lục Diệc Thần.
Ảnh đế trẻ tuổi, cũng là tiền bối khóa trên từng theo đuổi Lý Tinh La nồng nhiệt hồi đại học. Ngày đó, vì gia cảnh khó khăn, cô đã từ chối anh để tập trung làm thêm kiếm tiền. Không ngờ sau ba năm, họ lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.
"Tinh La, đã lâu không gặp. Không ngờ em lại là người đóng vai quận chúa." Lục Diệc Thần tiến tới, nụ cười tỏa nắng vẫn ấm áp như xưa.
Lý Tinh La hơi gượng gạo: "Chào tiền bối Lục, mong anh chỉ giáo thêm."
Sự tương tác của hai người nhanh chóng lọt vào ống kính của các tay săn ảnh và cả... tai mắt của Bùi Dục Uyên. Lục Diệc Thần không hề che giấu sự quan tâm dành cho cô, từ việc nhắc cô uống nước đến việc tận tình chỉ bảo cách diễn xuất trong những phân cảnh khó.
Tối hôm đó, tại căn hộ penthouse.
Bùi Dục Uyên ngồi trên sô pha, trên bàn là một xấp ảnh chụp lén cảnh Lục Diệc Thần đang khoác áo cho Lý Tinh La ở phim trường. Không khí trong phòng lạnh lẽo như hầm băng.
Lý Tinh La vừa về đến nhà, còn chưa kịp tháo lớp trang điểm đậm đã cảm nhận được áp lực đè nặng.
"Lại đây." Giọng Bùi Dục Uyên trầm thấp, chứa đựng sự nguy hiểm khó cưỡng.
Tinh La lẳng lặng bước tới. Chưa kịp đứng vững, cô đã bị anh kéo mạnh một cái, ngã nhào vào lòng anh. Bàn tay anh siết chặt lấy cằm cô, ép cô phải đối diện với đôi mắt đang bốc hỏa.
"Lục Diệc Thần? Tiền bối khóa trên? Tình cũ?" Anh gằn từng chữ, hơi thở mang theo mùi rượu vang đắt tiền.
"Không phải tình cũ, chỉ là bạn học..." Tinh La thanh minh, nhưng giọng cô run rẩy.
"Bạn học mà lại quan tâm nhau đến thế sao? Hết khoác áo lại đến nắm tay?" Bùi Dục Uyên cười lạnh, bàn tay di chuyển từ cằm xuống cổ cô, mơn trớn một cách thô bạo. "Lý Tinh La, em nên nhớ kỹ, hợp đồng chưa hết thì em vẫn là người của tôi. Thân thể này, gương mặt này, ngay cả hơi thở của em cũng thuộc về tôi. Em dám để thằng đàn ông khác chạm vào?"
Sự chiếm hữu cực đoan của anh khiến Tinh La vừa sợ hãi vừa có một chút... thỏa mãn len lỏi. Hóa ra anh biết ghen, ghen đến phát điên.
"Anh đang ghen sao?" Cô đánh bạo hỏi, đôi mắt phượng phủ một lớp sương mờ nhìn anh.
Bùi Dục Uyên khựng lại một giây, rồi đột ngột cúi xuống, cắn mạnh vào hõm cổ cô như muốn để lại một dấu ấn không bao giờ phai nhạt.
"Tôi không ghen, tôi chỉ đang bảo vệ tài sản của mình." Anh thầm thì, giọng khàn đặc. "Đêm nay, tôi sẽ cho em biết cái giá của việc để kẻ khác mơ tưởng đến mình."
Anh thô bạo bế cô lên, đi thẳng vào phòng ngủ. Cả đêm đó, Bùi Dục Uyên như một con thú dữ bị thương, điên cuồng chiếm lấy cô, bắt cô phải gọi tên anh đến khản cả giọng, bắt cô phải hứa rằng sẽ không nhìn bất kỳ ai ngoài anh.
Trong cơn mê loạn, Lý Tinh La tự hỏi, nếu đây chỉ là quan hệ "tài sản" và "chủ sở hữu", tại sao trái tim anh lại đập nhanh đến thế khi ôm cô? Và tại sao, cô lại cảm thấy đau lòng khi nghe anh phủ nhận sự ghen tuông?
Sáng hôm sau, khi Tinh La tỉnh dậy, Bùi Dục Uyên đã rời đi, nhưng trên bàn trang điểm có một chiếc hộp nhung nhỏ. Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh cùng một mảnh giấy ngắn gọn với nét chữ rồng bay phượng múa:
"Đeo nó vào. Để mọi người biết em đã có chủ."