Sợi dây chuyền kim cương lấp lánh trên cổ Lý Tinh La không chỉ là một món trang sức, nó là một cái xiềng xích hoa lệ mà Bùi Dục Uyên đeo lên người cô. Nhưng rắc rối không vì thế mà dừng lại.
Sáng ngày hôm sau, khi Tinh La vừa đặt chân đến phim trường, không khí xung quanh bỗng trở nên xì xào một cách kỳ lạ. Chị Hoa hớt hải chạy tới, mặt cắt không còn giọt máu, đưa điện thoại cho cô: "Tinh La, hỏng rồi! Em lên hot search rồi!"
Trên trang đầu của các mặt báo lá cải là tiêu đề giật gân: "Diễn viên tuyến 18 Lý Tinh La quyến rũ Ảnh đế Lục Diệc Thần, nghi vấn 'bắt cá hai tay' để leo cao". Kèm theo đó là loạt ảnh chụp Lục Diệc Thần đưa tay vuốt tóc cô, và đỉnh điểm là tấm hình tối qua cô bước lên xe của một đại gia bí ẩn (xe của Bùi Dục Uyên).
Dư luận bùng nổ. Fan của Lục Diệc Thần điên cuồng tấn công trang cá nhân của cô với những lời lẽ thô tục nhất. Họ gọi cô là "hồ ly tinh", "kẻ đào mỏ".
Trong phòng nghỉ, Lục Diệc Thần áy náy nhìn cô: "Tinh La, xin lỗi em, là do anh sơ ý để phóng viên chụp được. Anh sẽ bảo công ty đính chính."
"Không cần đâu tiền bối, chuyện này..."
Lời chưa nói hết, cửa phòng nghỉ đột ngột bị đẩy mạnh. Một đám phóng viên không biết từ đâu lọt được qua hàng rào bảo vệ, ùa vào như ong vỡ tổ.
"Lý tiểu thư, có phải cô đang lợi dụng Lục ảnh đế để đánh bóng tên tuổi?" "Chiếc dây chuyền trên cổ cô có phải là quà của vị đại gia trên xe tối qua không?" "Cô giải thích thế nào về việc mình có được vai quận chúa trong dự án cấp S này?"
Ánh đèn flash nháy liên tục làm Tinh La lóa mắt. Giữa lúc cô đang lúng túng và run rẩy nhất, một bóng người cao lớn che chắn trước mặt cô. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc bao phủ lấy khứu giác.
Bùi Dục Uyên không biết đã xuất hiện từ khi nào. Anh vẫn bộ vest đen chỉnh chu, nhưng lần này không còn vẻ điềm đạm thường ngày. Khí thế từ người đàn ông này tỏa ra khiến đám phóng viên im bặt, lùi lại vài bước vì sợ hãi.
Anh không nhìn đám phóng viên, mà xoay người lại, thản nhiên sửa lại sợi dây chuyền trên cổ Tinh La, hành động dịu dàng nhưng đầy vẻ chiếm hữu.
"Bùi... Bùi tổng?" Một phóng viên bạo gan lên tiếng. "Ngài và Lý tiểu thư có quan hệ gì?"
Bùi Dục Uyên khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh vòng tay qua eo Tinh La, kéo cô sát vào ngực mình, dõng dạc tuyên bố:
"Lý Tinh La là người của tôi. Sợi dây chuyền này là tôi tặng, chiếc xe tối qua cũng là của tôi. Còn về vai diễn này..." Anh liếc nhìn Lục Diệc Thần một cái lạnh thấu xương. "Tôi đầu tư hàng trăm tỷ vào bộ phim này không phải để người của mình phải đi 'quyến rũ' bất kỳ ai khác để có vai."
Cả phim trường im phăng phắc. Đây không phải là một lời phủ nhận bao nuôi, mà là một lời khẳng định chủ quyền đầy bá đạo.
"Về phần những kẻ tung tin đồn nhảm..." Bùi Dục Uyên ra hiệu cho trợ lý Trần đứng phía sau. "Tất cả các báo lá cải tung tin sáng nay, chuẩn bị sẵn đơn kiện của luật sư tập đoàn Gia Hoa đi."
Nói xong, anh không để ai kịp phản ứng, trực tiếp bế bổng Tinh La lên trước sự chứng kiến của hàng trăm con người, sải bước ra ngoài.
Vừa vào trong xe, không khí lập tức thay đổi. Bùi Dục Uyên ném cô xuống ghế sau, bản thân cũng đè ép lên ngay lập tức. Anh tháo cà vạt, đôi mắt phượng đỏ vằn vì ghen tuông dồn nén.
"Lý Tinh La, tôi đã nói gì hả? Để kẻ khác chạm vào tóc em, để kẻ khác nhìn em bằng ánh mắt đó..."
"Em không có... là anh ấy tự..." Tinh La nức nở, nước mắt lăn dài.
"Câm miệng!"
Anh thô bạo chặn đứng môi cô bằng một nụ hôn mang vị đắng của sự chiếm hữu. Bàn tay anh luồn vào dưới lớp y phục cổ trang rườm rà, xé toạc lớp lót mỏng manh bên trong.
"Hôm nay tôi sẽ cho em nhớ kỹ, trên người em, chỗ nào cũng chỉ có thể là của Bùi Dục Uyên này!"
Ngay trong không gian chật hẹp của chiếc xe sang trọng, tiếng vải vóc rách toạc hòa cùng tiếng thở dốc nồng đậm. Anh không cho cô cơ hội phản kháng, điên cuồng trút bỏ cơn ghen tuông lên cơ thể cô. Tinh La vừa run rẩy vừa ôm chặt lấy vai anh, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: Người đàn ông này, dù là bao nuôi hay tình yêu, anh ta thực sự đã điên vì cô rồi.