MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Nay, Em Thuộc Về TôiChương 8

Đêm Nay, Em Thuộc Về Tôi

Chương 8

922 từ · ~5 phút đọc

Sau trận cuồng nhiệt trong không gian chật hẹp của chiếc xe sang trọng, Lý Tinh La mệt lả, đầu tựa vào lồng ngực vẫn còn phập phồng của Bùi Dục Uyên. Anh kéo chiếc áo khoác vest đắt tiền che kín thân thể đầy dấu vết của cô, bàn tay to lớn luồn vào tóc cô, vuốt ve một cách máy móc như đang trấn an một chú mèo nhỏ vừa bị mình bắt nạt.

"Về nhà sao?" Cô thào thào hỏi, giọng nói khàn đặc vì những tiếng nức nở lúc nãy.

Bùi Dục Uyên im lặng một lúc, rồi trầm giọng đáp: "Không, về Bùi gia. Hôm nay là đại thọ của mẹ tôi."

Lý Tinh La giật mình, sự buồn ngủ tan biến sạch sẽ: "Cái gì? Anh định đưa em về trong bộ dạng này? Hơn nữa... em chỉ là..."

"Em là người của tôi." Anh ngắt lời, ánh mắt kiên định nhìn thẳng phía trước. "Dẹp bỏ cái suy nghĩ 'chỉ là người tình' đó đi. Tôi không bao giờ đưa một món đồ chơi về nhà chính."

Lời nói của anh như một mũi tên đâm xuyên qua lớp phòng thủ cuối cùng của cô. Anh đang khẳng định một danh phận, điều mà Lý Tinh La chưa bao giờ dám mơ tới trong bản hợp đồng bao nuôi này.

Bùi gia là một biệt thự cổ kính nằm ở vùng ngoại ô yên tĩnh. Khi chiếc xe dừng lại, Lý Tinh La đã được thay một bộ sườn xám màu xanh ngọc bích nhã nhặn, lớp trang điểm được dặm lại che đi vẻ mệt mỏi. Nhưng sự run rẩy trong lòng cô thì không cách nào che giấu được.

Vừa bước vào sảnh chính, hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía hai người. Bùi Dục Uyên vẫn giữ vẻ mặt trăng thanh gió mát, bàn tay siết chặt lấy eo cô đầy công khai.

"Dục Uyên, con về rồi." Một người phụ nữ quý phái, dù đã có tuổi nhưng vẫn giữ được nét sắc sảo, bước tới. Bà là mẹ của anh – bà Bùi.

Ánh mắt bà quét qua Lý Tinh La từ đầu đến chân, không giấu nổi sự lạnh lùng: "Đây là cô diễn viên đang xôn xao trên báo sáng nay sao? Dục Uyên, con chưa bao giờ hành động thiếu suy nghĩ như vậy."

"Mẹ, cô ấy là người con chọn." Bùi Dục Uyên nói bằng tông giọng không chút gợn sóng, nhưng lại mang tính khẳng định tuyệt đối.

Không khí buổi tiệc căng thẳng đến mức đóng băng. Những tiểu thư đài các vây quanh không ngừng xì xào, ném về phía Tinh La những cái nhìn khinh miệt. Cô thấy mình như một kẻ lạ mặt đột nhập vào thánh địa của giới thượng lưu.

Giữa lúc đó, một người đàn ông trung niên với gương mặt có nhiều nét giống Bùi Dục Uyên bước đến, tay cầm ly rượu, cười khẩy: "Dục Uyên, gu của con càng ngày càng giống ba con rồi đấy. Đều thích những thứ phù phiếm và rẻ tiền."

Lý Tinh La cảm thấy bàn tay Bùi Dục Uyên đột ngột siết chặt đến mức cô thấy đau. Cô ngước lên, thấy đôi mắt phượng của anh hiện lên một tia thù hận và đau đớn bị kìm nén cực độ. Người đàn ông đó là ba anh, người đã khiến mẹ anh đau khổ suốt đời vì những mối quan hệ ngoài luồng.

"Đừng mang tôi ra so sánh với ông." Bùi Dục Uyên gằn giọng, sát khí tỏa ra khiến ông ta phải lùi lại.

Anh không nói thêm lời nào, kéo Tinh La đi thẳng ra phía ban công vắng người. Gió đêm se lạnh thổi bay lọn tóc mai của cô.

"Dục Uyên..." Cô khẽ gọi, lần đầu tiên chủ động ôm lấy lưng anh từ phía sau. "Anh không sao chứ?"

Bùi Dục Uyên đứng im, để mặc cho sự ấm áp từ cô lan tỏa. Một lúc lâu sau, anh xoay người lại, vùi đầu vào hõm cổ cô, giọng nói vỡ vụn: "Tinh La, tôi ghét nơi này. Tôi ghét cái cách họ nhìn em, và tôi ghét cả việc mình đang lặp lại sai lầm của ba mình... là muốn giữ chặt một người phụ nữ bên cạnh bằng mọi giá."

Lý Tinh La sững sờ. Hóa ra sự cấm dục, sự lạnh lùng bấy lâu nay của anh là vì anh sợ hãi bản năng chiếm hữu di truyền từ người cha mà anh căm ghét. Anh sợ nếu anh quá yêu cô, anh sẽ trở thành kẻ điên cuồng và tồi tệ.

Cô nâng mặt anh lên, đặt lên môi anh một nụ hôn nhẹ nhàng, không có dục vọng, chỉ có sự thấu hiểu: "Anh không giống ông ấy. Ông ấy khiến phụ nữ đau khổ, còn anh... anh đang bảo vệ em."

Ánh mắt Bùi Dục Uyên rung động. Anh đẩy cô vào bức tường đá sau lưng, hôn cô một cách điên cuồng như muốn khảm cô vào linh hồn mình.

"Tinh La, đừng rời bỏ tôi. Chỉ cần em ở lại, tôi có thể cho em cả thế giới này."

Đêm đó, trong căn phòng cũ của anh tại Bùi gia, họ không làm tình một cách thô bạo để giải tỏa cơn ghen. Anh ôm lấy cô, trần trụi đối diện với những vết thương lòng. Dưới ánh trăng, sự dịu dàng, bao dung và một tình yêu mà ngay cả bản thân anh cũng chưa nhận ra, đang bắt đầu bén rễ sâu sắc.