Sau đêm ở Bùi gia, thái độ của Bùi Dục Uyên đối với Lý Tinh La có một sự thay đổi ngầm. Anh không còn quá khắt khe trong việc kiểm soát lịch trình của cô, nhưng bù lại, mỗi đêm khi trở về, anh luôn ôm chặt cô vào lòng như thể sợ chỉ cần nới lỏng tay, cô sẽ tan biến như một giấc mộng.
Lý Tinh La cũng dần quen với sự dịu dàng khác lạ này. Thế nhưng, hạnh phúc càng lớn thì nỗi lo sợ về "thời hạn" sáu tháng cuối cùng càng như một quả bom hẹn giờ treo lơ lửng trên đầu cô.
Hôm đó, Bùi Dục Uyên đi công tác đột xuất ở nước ngoài. Lý Tinh La được nghỉ quay nên ở lại căn penthouse. Trong lúc tìm kiếm một cuốn sách để giết thời gian trong thư phòng của anh, cô vô tình làm rơi một tập hồ sơ kẹp kín trong ngăn kéo bí mật bên dưới bàn làm việc.
Tập hồ sơ văng ra, một tấm ảnh cũ kỹ rơi xuống chân cô.
Lý Tinh La nhặt lên, đồng tử cô co rụt lại. Trong ảnh là một cô gái trẻ chừng mười tám tuổi, mặc đồng phục học sinh, đang đứng dưới tán hoa anh đào, cười rạng rỡ. Đó là cô – nhưng là cô của bốn năm trước, cái thời cô còn chưa gia nhập showbiz, cái thời bà ngoại cô còn khỏe mạnh.
Phía sau tấm ảnh có nét chữ trầm ổn của Bùi Dục Uyên: "Ngày 14 tháng 4, mưa nhỏ. Cuối cùng cũng tìm thấy em."
Tim Tinh La đập loạn nhịp. Cô run rẩy mở tiếp tập hồ sơ. Bên trong không phải là hợp đồng bao nuôi, mà là những báo cáo chi tiết về tình trạng bệnh án của bà ngoại cô từ bốn năm trước, những hóa đơn viện phí khổng lồ đã được thanh toán bởi một quỹ ẩn danh, và cả những lần cô bị bắt nạt khi đi làm thêm đều có người âm thầm giải quyết.
Hóa ra, không có cuộc gặp gỡ tình cờ nào ở bữa tiệc rượu sáu tháng trước cả.
Mọi thứ đều là sự sắp đặt. Anh đã theo dõi cô, bảo vệ cô và chờ đợi cô suốt bốn năm trời. Bản hợp đồng bao nuôi kia thực chất chỉ là cái cớ để anh có thể danh chính ngôn thuận đưa cô về bên cạnh khi cô lâm vào đường cùng nhất.
"Tại sao...?" Cô lẩm bẩm, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống mặt giấy.
Đúng lúc đó, cửa thư phòng mở ra. Bùi Dục Uyên với phong trần mệt mỏi vì chuyến bay dài vừa trở về. Nhìn thấy tập hồ sơ trên tay cô, bước chân anh khựng lại, gương mặt luôn bình thản của anh thoáng hiện lên sự hoảng loạn hiếm thấy.
"Tinh La, nghe tôi giải thích." Anh bước tới, giọng nói có chút run rẩy.
Lý Tinh La ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn anh, giọng nghẹn ngào: "Bùi Dục Uyên, anh xem em là cái gì? Một con rối để anh dàn dựng kịch bản cứu rỗi sao? Anh đã nhìn thấy em chật vật, đau khổ suốt bốn năm mà chỉ đứng từ xa quan sát?"
Bùi Dục Uyên tiến lại gần, giữ chặt lấy vai cô, ánh mắt anh đau đớn: "Không phải! Lúc đó tôi chưa đủ quyền lực ở Bùi gia, tôi sợ nếu mình xuất hiện quá sớm, những kẻ thù của tôi sẽ nhắm vào em. Tôi chỉ có thể bảo vệ em theo cách đó!"
"Vậy còn bản hợp đồng bao nuôi?" Tinh La nức nở, đẩy tay anh ra. "Anh dùng tiền để mua sự hiện diện của em, để em phải quyến rũ anh, để em phải lo sợ bị anh vứt bỏ mỗi ngày... Anh thấy vui lắm sao?"
"Tôi sai rồi." Bùi Dục Uyên gầm lên một tiếng đau khổ, anh ôm ghì lấy cô, mặc cho cô đấm vào ngực mình. "Tôi sợ nếu tôi nói tôi yêu em, em sẽ bỏ chạy vì sự chênh lệch giữa chúng ta. Tôi chỉ biết dùng cách ngu xuẩn nhất để giữ em lại. Tinh La, bản hợp đồng đó... tôi đã xé nó từ lâu rồi."
Anh buông cô ra, lôi từ trong túi áo vest ra một bản hợp đồng nhăn nhúm, rách nát – chính là bản gốc mà cô đã ký.
"Tôi không bao nuôi em. Tôi muốn cưới em."
Lý Tinh La lặng người. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nức nở của cô và nhịp tim dồn dập của anh. Sự thật trần trụi này khiến cô choáng váng. Anh đã yêu cô từ khi cô còn là một cô sinh viên nghèo khó, yêu đến mức hèn mọn, yêu đến mức phải bày ra một vở kịch lớn để được ở bên cô.
Cô nhìn bản hợp đồng rách nát trên tay anh, rồi nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của người đàn ông quyền lực đang run rẩy chờ đợi phán quyết của mình.
Cơn giận tan biến, thay vào đó là một sự rung động mãnh liệt. Cô chủ động kiễng chân, đặt lên môi anh một nụ hôn nồng cháy, mang theo vị mặn của nước mắt.
Bùi Dục Uyên sững sờ một giây, rồi ngay lập tức đáp lại đầy cuồng nhiệt. Anh bế cô đặt lên bàn làm việc, gạt phăng mọi giấy tờ xuống đất.
"Tinh La... em tha thứ cho tôi?"
"Em ghét anh." Cô vừa khóc vừa cười, đôi tay quàng chặt cổ anh. "Nhưng em yêu anh hơn."
Đêm đó, không còn là sự trao đổi giữa kim chủ và tình nhân. Đó là sự hòa quyện của hai linh hồn đã lạc mất nhau suốt bốn năm trời. Bùi Dục Uyên điên cuồng như muốn bù đắp cho tất cả những ngày tháng phải đứng từ xa nhìn cô. Trên chiếc bàn làm việc lạnh lẽo, hơi ấm của tình yêu thực sự cuối cùng đã bùng cháy, thiêu rụi mọi bản hợp đồng và rào cản.