MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐêm Nay, Em Thuộc Về TôiChương 11

Đêm Nay, Em Thuộc Về Tôi

Chương 11

840 từ · ~5 phút đọc

Sau màn cầu hôn chấn động cả nước, Lý Tinh La chính thức trở thành "Bà chủ tương lai" của tập đoàn Gia Hoa. Thế nhưng, cuộc sống của cô không hề trở nên nhàn hạ hơn, mà trái lại, sự chiếm hữu của Bùi Dục Uyên đã tăng lên một cấp độ mà cô không thể ngờ tới.

Lịch trình quay phim "Trường Dạ" vẫn tiếp tục, nhưng giờ đây, mỗi bước đi của Tinh La đều có sự tháp tùng của hai vệ sĩ mặc vest đen và một chuyên gia dinh dưỡng riêng. Đỉnh điểm là vào một buổi sáng, khi cô đang chuẩn bị quay cảnh "vị quận chúa bị bắt cóc", vừa nhìn thấy nam phụ chuẩn bị đưa tay nắm lấy cổ chân mình theo kịch bản, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau đạo diễn:

"Dừng lại."

Bùi Dục Uyên thong thả bước tới, trên tay vẫn cầm chiếc máy tính bảng đang hiển thị biểu đồ chứng khoán. Anh nhìn đạo diễn Trần, gương mặt không chút cảm xúc: "Cảnh này có thể dùng diễn viên đóng thế phần chân không?"

Đạo diễn Trần mồ hôi hột chảy ròng ròng: "Bùi tổng, đây chỉ là nắm cổ chân qua lớp y phục thôi mà..."

"Tôi không thích người đàn ông khác chạm vào bất cứ đâu trên người cô ấy." Bùi Dục Uyên nhàn nhạt buông một câu rồi đi thẳng tới chỗ Tinh La, tự tay khoác chiếc áo lông dày sụ lên vai cô giữa cái nắng gắt của mùa hè.

Tinh La dở khóc dở cười, kéo áo anh thì thầm: "Dục Uyên, anh làm vậy em sẽ bị mang tiếng là ngôi sao mắc bệnh công chúa đấy!"

Bùi Dục Uyên cúi xuống, hôn phớt lên trán cô, giọng nói trầm thấp chỉ đủ hai người nghe: "Em vốn dĩ là công chúa của tôi. Hơn nữa, tối qua em còn khóc lóc nói mỏi chân, hôm nay lại muốn để người khác nắm?"

Lời nói ám muội khiến Tinh La đỏ bừng mặt, không dám cãi thêm câu nào.

Tối hôm đó, trở về penthouse, Lý Tinh La cảm thấy cơ thể có chút khác lạ. Cô thấy chán ghét mùi nước hoa gỗ đàn hương vốn dĩ rất yêu thích của Bùi Dục Uyên, thậm chí nhìn thấy món bít tết sâm-panh anh chuẩn bị cũng thấy buồn nôn.

Bùi Dục Uyên nhạy cảm nhận ra sự bất thường. Anh đặt ly rượu xuống, đi tới ôm lấy cô từ phía sau, bàn tay to lớn vuốt ve vòng eo vẫn còn thon gọn: "Sao thế? Không hợp khẩu vị à?"

"Em thấy hơi mệt... buồn nôn quá." Tinh La vừa dứt lời đã vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.

Bùi Dục Uyên đứng hình mất ba giây, sau đó sắc mặt anh thay đổi liên tục. Anh lao vào theo, nhẹ nhàng vuốt lưng cho cô, đôi mắt phượng hiện rõ vẻ lo lắng xen lẫn một niềm hy vọng mãnh liệt.

"Trần Kha! Mang que thử thai và bác sĩ đến đây ngay lập tức!" Anh gầm vào điện thoại.

Nửa tiếng sau, trong không gian tĩnh lặng của phòng ngủ, Lý Tinh La run rẩy cầm chiếc que hiện hai vạch rõ rệt. Bùi Dục Uyên đứng tựa vào cửa, nhìn chằm chằm vào món đồ nhỏ bé đó như thể đang nhìn một dự án nghìn tỷ.

Anh bước tới, chậm rãi quỳ một gối xuống trước mặt cô, áp tai vào chiếc bụng vẫn còn phẳng lỳ. Đôi bàn tay vốn chỉ quen ký kết những hợp đồng bạc tỷ giờ đây lại run rẩy một cách lạ kỳ.

"Tinh La... có thật không?"

"Vâng... chúng ta có bảo bảo rồi." Tinh La mỉm cười, nước mắt hạnh phúc trào ra.

Bùi Dục Uyên ngẩng đầu, ánh mắt anh giờ đây không chỉ là sự chiếm hữu, mà là một sự cuồng nhiệt đầy thành kính. Anh bế bổng cô lên, xoay một vòng rồi đặt cô xuống giường như đặt một báu vật dễ vỡ nhất thế gian.

"Từ ngày mai, em không được đi đóng phim nữa." Anh ra lệnh, giọng nói khàn đặc.

"Nhưng phim còn chưa quay xong..."

"Tôi sẽ mua lại cả đoàn phim, đợi em sinh xong rồi quay tiếp." Bùi Dục Uyên chặn môi cô bằng một nụ hôn nồng cháy, tay anh luồn vào áo cô, mơn trớn làn da mịn màng với sự khao khát còn mãnh liệt hơn thường ngày.

"Dục Uyên... bác sĩ nói... ba tháng đầu phải cẩn thận..." Tinh La thở hổn hển ngăn cản bàn tay đang làm loạn của anh.

Bùi Dục Uyên khựng lại, hơi thở dồn dập phả vào cổ cô. Anh gục đầu vào vai cô, rên rỉ đầy khổ sở: "Chết tiệt... chín tháng tới tôi phải sống thế nào đây?"

Lý Tinh La bật cười, ôm lấy cái đầu của "con sói già" đang hờn dỗi. Cô biết, chuỗi ngày "ngược chó độc thân" và sự cưng chiều vô pháp vô thiên của Bùi tổng chỉ mới thực sự bắt đầu.