Sự xuất hiện của sinh linh nhỏ bé trong bụng Lý Tinh La đã biến Bùi Dục Uyên từ một "sói xám chiếm hữu" trở thành một "quản gia toàn năng" kiêm "máy dò xét an toàn" sống.
Sáng sớm, Tinh La vừa mới cựa mình định ngồi dậy, một bàn tay lớn đã ngay lập tức ấn vai cô xuống nệm. Bùi Dục Uyên, người lẽ ra phải đang ở tập đoàn dự cuộc họp giao ban, giờ đây lại đang mặc tạp dề, tay cầm một ly sữa ấm.
"Nằm yên, bác sĩ nói buổi sáng em dễ bị hạ đường huyết, uống hết ly sữa này rồi mới được rời giường."
Tinh La dở khóc dở cười: "Dục Uyên, em mang thai chứ không phải bị tàn tật. Anh không đi làm sao?"
"Hợp đồng có thể ký sau, nhưng vợ con tôi thì chỉ có một." Bùi tổng trả lời bằng tông giọng không cho phép phản kháng.
Tuy nhiên, sự cưng chiều này bắt đầu đi chệch hướng khi Bùi Dục Uyên nhận ra một sự thật phũ phàng: Kể từ khi có thai, vị trí "ưu tiên số 1" của anh trong lòng Lý Tinh La đã bị đe dọa nghiêm trọng.
Chiều hôm đó, Bùi Dục Uyên từ công ty về, cố tình nới lỏng cà vạt, để lộ yết hầu gợi cảm và mùi hương nam tính quyến rũ, định bụng sẽ được vợ yêu nhào vào lòng hôn môi như thường lệ. Thế nhưng, đập vào mắt anh là cảnh Lý Tinh La đang say sưa ngắm nghía... một xấp ảnh siêu âm đen trắng.
"Tinh La, anh về rồi." Anh hắng giọng.
"Suỵt! Anh nhìn xem, bác sĩ bảo chỗ này là cái mũi này, giống anh quá đi mất!" Cô hào hứng chỉ vào một cái chấm nhỏ xíu trên phim, hoàn toàn ngó lơ vẻ ngoài điển trai của chồng mình.
Bùi Dục Uyên đen mặt. Anh đi tới, từ phía sau ôm lấy cô, cằm tựa lên vai vợ, cố gắng giành lại sự chú ý: "Nó mới có mấy tuần tuổi, mũi với mắt cái gì? Nhìn anh này, mũi anh không thật hơn sao?"
"Anh đừng có phá đám, con đang ngủ đấy!" Tinh La gỡ tay anh ra, tiếp tục lật xem cuốn sách "Dinh dưỡng cho mẹ bầu".
Đêm đến, đỉnh điểm của sự "ngược đãi" đối với Bùi tổng mới thực sự bắt đầu.
Thông thường, tư thế ngủ của hai người là Tinh La sẽ nằm trong lòng anh, rúc đầu vào ngực anh như một chú mèo nhỏ. Nhưng đêm nay, cô lại mang về một chiếc gối ôm hình chữ U to đùng dành cho bà bầu. Chiếc gối như một bức tường thành kiên cố ngăn cách giữa hai người.
Bùi Dục Uyên nhìn chiếc gối "kẻ thứ ba" đó, rồi nhìn vợ mình đang ngủ ngon lành, anh nghiến răng thì thầm: "Bảo bảo, ba cảnh cáo con, con chưa ra đời mà đã chiếm hết chỗ của ba rồi đấy à?"
Anh lặng lẽ dùng chân đẩy chiếc gối sang một bên, nhích lại gần định ôm lấy eo cô. Nhưng vừa mới chạm vào, Tinh La đã lầm bầm trong cơn mê: "Ưm... Dục Uyên... đừng đụng vào em... em mệt..."
Bùi Dục Uyên sững người. Trong lòng anh bỗng dâng lên một nỗi ghen tuông kỳ lạ. Anh ghen với chính đứa con chưa chào đời của mình!
Sáng hôm sau, trợ lý Trần hớt hải chạy vào phòng làm việc khi thấy sếp mình đang ngồi xem... sách tâm lý trẻ em, nhưng mặt mày thì hằm hằm sát khí.
"Bùi tổng, dự án mới có vấn đề ạ?"
Bùi Dục Uyên đóng sầm cuốn sách lại, lạnh lùng hỏi: "Cậu nói xem, trẻ con khoảng bao nhiêu tuổi thì có thể tống vào trường nội trú?"
Trợ lý Trần: "..." (Sếp ơi, bà chủ mới mang thai được 2 tháng thôi mà!)
Tối hôm đó, để "trả đũa" vì bị bỏ rơi, Bùi Dục Uyên quyết định dùng chiêu nam nhân kế. Khi Tinh La đang tắm, anh thản nhiên bước vào, làn khói nước mờ ảo càng làm tôn lên vóc dáng hoàn mỹ với những múi cơ săn chắc của anh.
"Anh vào đây làm gì?" Tinh La đỏ mặt.
"Tắm cho em." Anh trầm giọng, bàn tay lớn đầy xà phòng bắt đầu mơn trớn trên làn da mịn màng của cô.
Hơi thở nóng rực của anh phả bên tai cô, bàn tay anh di chuyển đầy ám muội xuống phía dưới. Tinh La cảm thấy cơ thể mình bắt đầu nhũn ra, cô yếu ớt chống cự: "Bác sĩ nói... phải kiêng..."
"Anh hỏi bác sĩ rồi, qua ba tháng đầu là có thể... nhẹ nhàng." Bùi Dục Uyên xoay người cô lại, ép cô vào bức tường gạch men lạnh lẽo, nụ hôn của anh cuồng nhiệt và chứa đầy sự chiếm hữu như muốn khẳng định: Cho dù có con, em vẫn mãi mãi là của anh trước tiên.
Dưới làn nước nóng, tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ lại vang lên. Bùi tổng cuối cùng cũng lấy lại được "phong độ" của mình, thầm quyết định sau này sẽ yêu thương con, nhưng tuyệt đối không để nó "leo lên đầu" mình mà ngồi.