Càng bước vào những tháng giữa của thai kỳ, tính cách của Lý Tinh La càng trở nên khó lường, mà người nếm trải sự "khó lường" đó rõ rệt nhất không ai khác chính là Bùi Dục Uyên.
Đồng hồ trên tường thong thả nhích về con số 1 giờ sáng. Trong căn phòng ngủ rộng lớn được điều chỉnh nhiệt độ ở mức 26 độ C hoàn hảo, Bùi Dục Uyên đang chìm vào giấc ngủ sau một ngày dài xử lý đống cổ phiếu sụt giảm của tập đoàn. Bỗng nhiên, anh cảm thấy có một bàn tay nhỏ nhắn, lành lạnh đang vỗ nhẹ vào má mình.
"Dục Uyên... Dục Uyên ơi..."
Bùi Dục Uyên ngay lập tức tỉnh táo. Bản năng của một người chồng "cuồng vợ" khiến anh bật dậy trong vòng một giây, đôi mắt phượng dù còn vương chút ngái ngủ nhưng tràn đầy sự lo lắng.
"Sao vậy em? Đau bụng à? Hay chuột rút?" Anh vội vàng vươn tay bật đèn ngủ, ánh sáng vàng mờ ảo hiện lên gương mặt bầu bĩnh, đáng yêu của Tinh La.
Lý Tinh La ngồi đó, hai tay ôm lấy chiếc bụng đã hơi lùm lùm, đôi mắt long lanh như chứa cả một hồ nước, nhìn anh đầy tội nghiệp. Cô khẽ liếm môi, giọng nói nhỏ xíu như tiếng mèo kêu:
"Em... em thèm ăn."
Bùi Dục Uyên thở phào một hơi, trái tim đang treo ngược cũng rơi xuống lại lồng ngực. Anh mỉm cười, đưa tay vuốt lại mấy lọn tóc rối trên trán cô: "Muốn ăn gì? Để anh bảo dì Vương dậy làm cho em. Súp bào ngư hay cháo yến?"
Tinh La lắc đầu quầy quậy, môi nhỏ chu lên: "Không phải mấy thứ đó. Em muốn ăn bánh trôi tàu ở tiệm của cụ già đầu con ngõ nhỏ gần trường học cũ của em cơ. Phải là loại nhân mè đen có mùi gừng thật đậm, và nước đường phải là đường phên vàng ấy."
Bùi Dục Uyên khựng lại. Ngôi trường cũ của cô nằm ở khu phố cổ, cách đây ít nhất là một tiếng rưỡi đi xe nếu đường vắng. Mà bây giờ là 1 giờ sáng, một cụ già bán bánh vỉa hè liệu có còn ở đó?
"Ngoan, bây giờ muộn quá rồi, lại đang mưa nhỏ. Mai anh đưa em đi sớm được không?" Anh kiên nhẫn dỗ dành.
Nhưng Lý Tinh La của hiện tại không phải là Lý Tinh La tuyến mười tám hiểu chuyện của sáu tháng trước. Hormone mang thai khiến cô trở nên nhạy cảm lạ thường. Vừa nghe anh từ chối, hốc mắt cô đã đỏ hoe, nước mắt chực trào ra.
"Anh hết thương em rồi... Anh chê em phiền phức đúng không? Bảo bảo xem này, ba con bắt đầu lười biếng rồi, đến bát bánh trôi cũng không muốn mua cho mẹ con mình..."
Bùi Dục Uyên nhìn thấy nước mắt của vợ thì hoàn toàn đầu hàng. Mọi lý trí, sự lạnh lùng của vị Chủ tịch tập đoàn giải trí lớn nhất nước biến sạch sành sanh.
"Được, được, anh đi ngay. Em nằm xuống nghỉ ngơi, không được khóc, rõ chưa?"
Anh vội vàng tung chăn, vơ đại chiếc áo khoác da, thậm chí còn chẳng kịp thay bộ đồ ngủ lụa đắt tiền. Hình ảnh vị Bùi tổng đạo mạo, điềm tĩnh thường ngày giờ đây biến mất, thay vào đó là một người đàn ông cuống cuồng tìm chìa khóa xe trong đêm tối.
Chiếc Rolls-Royce màu đen lao vút đi trong màn mưa bụi của thành phố S. Bùi Dục Uyên vừa lái xe vừa gọi điện cho trợ lý Trần.
"Dậy ngay! Tìm cho tôi địa chỉ tiệm bánh trôi tàu của một cụ già gần trường Điện ảnh. Tìm xem cụ còn bán không, nếu không còn thì tìm bằng được nhà cụ, trả bao nhiêu tiền cũng được, bảo cụ nấu một bát ngay bây giờ!"
Trợ lý Trần ở đầu dây bên kia còn chưa kịp định thần, giọng nói còn ngáy ngủ: "Sếp... bây giờ là 1 rưỡi sáng..."
"Tôi cho cậu 10 phút!"
Nửa tiếng sau, tại một con ngõ nhỏ tối tăm của khu phố cổ, một cảnh tượng vô cùng kỳ quái diễn ra. Một chiếc xe sang trọng trị giá vài chục tỷ đậu chễm chệ bên cạnh gánh hàng rong ọp ẹp. Người đàn ông quyền lực nhất giới thương trường, mặc bộ đồ ngủ lụa cao cấp khoác áo da, đang kiên nhẫn đứng đợi bà cụ múc từng viên bánh trôi vào cặp lồng giữ nhiệt.
"Cậu trẻ, vợ nghén ác thế à?" Bà cụ cười hiền hậu nhìn anh.
Bùi Dục Uyên nhìn làn khói nghi ngút, đôi mắt phượng dịu lại: "Vâng, cô ấy mà không ăn được món mình thích là sẽ khóc cả đêm đấy ạ."
Khi anh trở về đến penthouse thì đã là gần 3 giờ sáng. Anh vội vã chạy vào phòng ngủ, cứ ngỡ sẽ thấy vợ đang mòn mỏi chờ đợi. Nhưng không.
Lý Tinh La đang... ngủ ngon lành, miệng còn hơi mỉm cười, tay ôm chặt chiếc gối ôm hình chữ U.
Bùi Dục Uyên đứng chết trân bên giường, tay cầm chiếc cặp lồng còn nóng hổi. Anh dở khóc dở cười, cảm giác vừa bất lực vừa cưng chiều dâng lên tận cổ. Anh đặt bát bánh lên bàn, nhẹ nhàng nằm xuống cạnh cô, định bụng chỉ ôm cô một chút cho đỡ mệt.
Nào ngờ, Tinh La ngửi thấy mùi gừng, cô từ từ mở mắt, nhìn thấy anh thì reo lên: "Bánh trôi của em về rồi!"
Cô ngồi dậy, ăn một mạch hết sạch bát bánh với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn. Sau khi ăn xong, cô lau miệng, thản nhiên nhìn anh: "Dục Uyên, em ăn xong lại thấy... hơi thèm chua. Anh xem trong tủ lạnh có quả cóc hay xoài xanh nào không?"
Bùi Dục Uyên nhìn vợ mình, rồi nhìn đồng hồ chỉ 3 giờ 30 sáng. Anh nghiến răng, cúi xuống hôn mạnh lên môi cô một cái như để "trừng phạt", giọng khàn đặc:
"Lý Tinh La, em thật sự muốn hành hạ anh đến chết mới cam lòng sao?"
"Vậy anh có đi lấy cho em không?" Cô chớp mắt.
"Có!"
Bùi Dục Uyên gầm nhẹ một tiếng rồi lại lạch cạch đi xuống bếp. Anh biết mình tiêu đời rồi, cả đời này, anh chính là nô lệ trung thành nhất dưới trướng của người phụ nữ mang tên Lý Tinh La này.