Thời gian thấm thoát trôi qua, chiếc bụng của Lý Tinh La đã tròn trịa như một quả dưa hấu lớn. Càng gần ngày dự sinh, tập đoàn Gia Hoa càng rơi vào trạng thái "thiết quân luật". Bùi Dục Uyên đã chuyển hẳn văn phòng làm việc về nhà, các cuộc họp cổ đông quan trọng đều được thực hiện qua màn hình LED lớn trong thư phòng, chỉ để anh có thể xuất hiện bên cạnh vợ mình trong vòng năm giây nếu cô khẽ nhíu mày.
Vào một buổi chiều cuối tuần, khi Tinh La đang thong thả đi bộ trong vườn hoa của penthouse để dễ sinh, cô đột ngột khựng lại. Một dòng nước ấm nóng chảy dọc xuống chân, cơn đau từ thắt lưng bắt đầu lan tỏa như những cơn sóng dữ.
"Dục... Dục Uyên! Em... hình như em vỡ ối rồi!"
Một tiếng "ầm" vang lên từ phía phòng khách. Bùi Dục Uyên – người đàn ông vốn dĩ có thể giữ bình tĩnh ngay cả khi thị trường chứng khoán sụp đổ – lúc này lại luống cuống đến mức đá văng chiếc ghế bành đắt tiền. Anh lao ra ngoài, gương mặt tái nhợt, hai tay run rẩy đến mức không mở nổi khóa xe.
"Trần Kha! Gọi bác sĩ! Không, gọi toàn bộ kíp trực của bệnh viện quốc tế! Chuẩn bị phòng sinh ngay!" Anh gầm vào điện thoại, giọng lạc đi vì hoảng sợ.
Trên đường đến bệnh viện, Bùi Dục Uyên nắm chặt tay Tinh La, mồ hôi trên trán anh còn chảy nhiều hơn cả cô. Tinh La dù đau đến mức cắn môi bật máu nhưng vẫn phải thều thào an ủi chồng: "Em... em chưa chết đâu... Anh đừng có run như thế..."
"Em im đi! Đừng nói nữa, tiết kiệm sức lực!" Anh quát khẽ, nhưng ánh mắt lại đỏ hoe như sắp khóc.
Khi cửa phòng sinh mở ra, Bùi Dục Uyên nhất quyết đòi vào cùng. Các bác sĩ nhìn vị Chủ tịch cao cao tại thượng giờ đây đang mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh, mặt mày xám xịt như người sắp ngất, ai nấy đều ái ngại.
"A... đau... Bùi Dục Uyên! Đồ khốn nhà anh! Đều tại anh cả!" Tinh La đau đến mất đi lý trí, cô túm lấy cổ áo của anh, giật mạnh khiến mấy chiếc cúc áo sơ mi của anh đứt tung tóe.
Bùi Dục Uyên không hề giận, anh quỳ bên cạnh giường bệnh, để mặc cô cào cấu vào đôi bàn tay quý giá của mình.
"Đúng, lỗi của anh, đều là lỗi của anh. Sinh xong đứa này chúng ta không sinh nữa, tuyệt đối không sinh nữa!" Anh vừa nói vừa hôn lên những giọt mồ hôi nhễ nhại trên trán cô, giọng run bần bật: "Bác sĩ! Sao cô ấy đau thế? Có cách nào giảm đau không? Tiền bạc không thành vấn đề!"
Bác sĩ trưởng khoa đổ mồ hôi hột: "Bùi tổng, chúng tôi đã tiêm gây tê màng cứng rồi, nhưng đây là quá trình tự nhiên..."
"Tự nhiên cái gì mà tự nhiên! Vợ tôi đau đến thế này mà các người nói là tự nhiên sao?" Anh gầm lên, nhìn thấy Tinh La đau đớn, trái tim anh như bị ai đó bóp nát.
Đỉnh điểm là khi bác sĩ thông báo em bé đã bắt đầu lộ đầu, Tinh La gào lên một tiếng cuối cùng. Bùi Dục Uyên nhìn thấy một chút máu, mắt anh bỗng nhiên trợn ngược, đầu óc quay cuồng. Một người đàn ông cao 1m85, nặng hơn 80kg, bỗng chốc đổ rầm xuống sàn nhà như một cây cổ thụ bị đốn hạ.
"Bùi tổng! Bùi tổng ngất rồi!"
Phòng sinh bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Một nửa kíp trực phải chia ra để... cấp cứu cho người cha tội nghiệp.
"Oa... oa... oa..."
Tiếng khóc chào đời của đứa trẻ vang lên giòn giã. Lý Tinh La mệt lử, cô nhìn đứa bé đỏ hỏn đang được y tá bế, rồi nhìn sang người chồng đang nằm bất tỉnh nhân sự trên chiếc giường bên cạnh, vừa khóc vừa cười: "Đồ ngốc này... đúng là chỉ biết làm loạn."
Mười lăm phút sau, Bùi Dục Uyên tỉnh lại. Việc đầu tiên anh làm là bật dậy nhìn Tinh La. Khi thấy cô bình an, anh mới dám thở phào, nước mắt đàn ông lúc này mới thực sự rơi xuống. Anh không thèm nhìn đứa con một cái, chỉ chăm chăm nắm lấy tay vợ:
"Vất vả cho em rồi... Tinh La, cảm ơn em."
Lúc này, y tá bế đứa bé lại gần: "Chúc mừng Bùi tổng, là một tiểu công chúa rất xinh đẹp."
Bùi Dục Uyên nhìn sinh linh nhỏ bé đang nhắm nghiền mắt trong tã lót, gương mặt anh bỗng chốc mềm nhũn. Anh run rẩy đón lấy con, cảm giác mềm mại này khiến anh run sợ hơn cả khi đối đầu với kẻ thù trên thương trường.
Anh cúi xuống, hôn lên trán con, rồi lại hôn lên môi Tinh La, thầm thì: "Chào mừng con đến với thế giới của ba mẹ. Nhưng con nhớ lấy, mẹ vẫn là nhất, con chỉ đứng thứ hai thôi nhé."
Lý Tinh La nhìn cảnh tượng đó, trong lòng tràn ngập sự ấm áp. Một khởi đầu mới lại bắt đầu, và cô biết, đời này mình đã thật sự "quyến rũ" được đúng người rồi.